Chương 1

Tháng ba ở Dương Châu, cảnh vật mờ ảo trong làn khói sương, sắc xuân xanh biếc.

Cơn mưa xuân dai dẳng cuối cùng cũng chịu dừng lại, để lộ vài tia nắng yếu ớt len lỏi qua những áng mây ẩm ướt, mang theo chút an yên hiếm hoi.

“Chu di nương, ngươi muốn làm trái lệnh phu nhân sao?”

Trong phòng, Giang Vân Vân giật mình tỉnh giấc từ cơn mơ, bật dậy ngồi hẳn dậy.

Đầu óc nàng rối bời, thoáng chốc không phân biệt được rốt cuộc mình đang ở đâu.

Lúc thì là sinh viên vừa mới tốt nghiệp ở hiện đại, lúc lại thấy mình là một đứa trẻ sống vất vả trong thời cổ. Vài giây trước tai còn văng vẳng tiếng cười chúc mừng tốt nghiệp, chớp mắt đã hóa thành tiếng khóc nức nở nghẹn ngào.

“Nếu nó lại nhảy sông, chẳng phải lại kéo cả Thương ca nhi xuống nước sao!”

Tiếng quát mắng bên ngoài ngày càng the thé gay gắt, nghe riết lại thấy quen quen, khiến đầu nàng đau như búa bổ. Trong đầu bỗng hiện lên một cái tên: Chương Tú Nga.

Là bà mụ hồi môn thân tín nhất bên cạnh đại phu nhân Giang gia, giờ này đang được phái tới để bắt đứa con thứ của nhị phòng.

Mà nàng, Giang Vân Vân, lúc này đây lại chính là nhị công tử xui xẻo đó!

Nàng đã xuyên không – mà còn xuyên thành một đứa nhỏ đáng thương bị ngược đãi đến mức nhảy sông tự vẫn.

Sống sót được coi như số lớn mạng lớn, vậy mà giờ lại bị lôi ra xử lý lần nữa.

“Đi! Kéo Vân ca nhi ra đây cho ta!”

Giang Vân Vân vừa mới hiểu sơ tình hình thì bên ngoài đã loạn cả lên.

Tiếng bước chân dồn dập mỗi lúc một gần.

Nguyên chủ bị ép đến mức tự tử, nếu rơi vào tay đám người này lần nữa, e rằng còn đáng sợ hơn cái chết.

Đầu óc Giang Vân Vân xoay nhanh như chớp, cố moi trong ký ức của nguyên chủ một con đường thoát thân.

Ngay lúc ấy, ngoài cửa bỗng vang lên tiếng hét đầy sợ hãi.

“Không! Không được vào!”

Giọng nói run rẩy, rõ ràng là sợ đến mức không chịu nổi, nhưng vẫn cố lấy hết can đảm cản bước đám người kia.

Là mẹ ruột của nguyên chủ – thϊếp thất Chu di nương. Một người nhát gan như thỏ.

Ngoài cửa, Chu di nương nghẹn ngào cầu xin: “Vân ca nhi đêm qua mới mơ màng tỉnh lại một lúc, vẫn còn bệnh trong người, sao có thể theo các người đi ngay bây giờ được.”

Chu di nương xưa nay luôn rụt rè, không ngờ giờ lại dám đứng ra chắn người.

Chương Tú Nga rõ ràng không coi người thϊếp thất không được sủng ái này ra gì, hừ lạnh một tiếng rồi phất tay ra hiệu, lập tức có hai người hầu tiến lên, một trái một phải kéo bà ra.

“Không được! Các người không thể làm vậy!” Chu di nương giữ chặt cửa, kiên quyết không lùi nửa bước.