Thế giới 1 - Chương 6: Vương triều vì ta mà hưng suy

Cô đã xuyên qua rất nhiều thế giới, không dám nói là thành thạo tất cả kỹ năng, nhưng một số kỹ năng thông dụng đều đã học qua. Y thuật là một trong số đó.

Sau một lúc lâu, Hành Ngọc từ từ buông tay xuống… Tâm trạng uất ức, kèm theo phong hàn nhập thể.

Mặc dù không phải là bệnh nặng, nhưng trong thời cổ đại thiếu thốn thuốc men, nhất định phải nghỉ ngơi cẩn thận.

Đợi đến khi thị nữ bưng bát thuốc với nhiệt độ thích hợp trở lại, Hành Ngọc cầm bát lên, dừng lại một lát trước chóp mũi, xác định đây chỉ là thuốc cảm thông thường, không bị người khác động tay động chân. Cô một hơi uống cạn chất thuốc đen kịt, rồi nằm lại trên giường nhắm mắt dưỡng thần, tiện thể suy tính về tình hình hiện tại.

Hệ thống thấy cô bình tĩnh như vậy, nhắc nhở: [Theo cốt truyện, hai ngày nữa tam tư hội thẩm sẽ được triệu tập. Dù cô biểu hiện tốt đến đâu, những người đó cũng sẽ không bỏ qua cho cô!]

“Cậu nói đúng.” Hành Ngọc gật đầu: “Tôi đã quyết định rút lui khỏi kinh thành trước tam tư hội thẩm.”

[Vậy sao cô còn có thể thản nhiên như thế! Mau hành động nhanh lên!] Hệ thống liên tục giục giã.

Hành Ngọc không nhanh không chậm nói: “Bởi vì có vội vàng cũng vô ích.”

[Tại sao?] Hệ thống mờ mịt.

Giọng điệu của Hành Ngọc đột nhiên trở nên trầm lắng: “Thứ nhất là cơ thể tôi còn yếu ớt; Thứ hai là hiện tại có quá nhiều người đang theo dõi Dung phủ. Trốn khỏi kinh thành dễ thì nhưng muốn thoát khỏi sự truy bắt của triều đình, nhất định phải gây ra hỗn loạn và sự cố để kéo dài thời gian.”

“Thứ ba, con cháu Dung gia chí khí cao ngất, những người hy sinh lấy da ngựa bọc xác đã hơn mười người, lập được chiến công hiển hách cho sự ổn định biên cảnh.”

“Hoàng hậu cô cô biết rõ hy vọng mong manh, vẫn dùng tính mạng của mình để giành lấy cơ hội tam tư hội thẩm. Bà ấy muốn đấu tranh đến cuối, bảo vệ danh dự của Dung gia. Nếu tôi trực tiếp bỏ trốn thì sự hy sinh của cô cô coi như vô ích.”

Trong thời đại này, chân tướng do người nắm quyền định đoạt.

Hành Ngọc biết rằng trong thời gian ngắn không thể rửa sạch ô danh cho Dung gia, nhưng thực sự không làm gì cả thì không phải là phong cách của cô.

Hệ thống do dự: [Như vậy có mạo hiểm quá không?]

Hành Ngọc trở người, sờ soạng ở góc đầu giường. Không biết đã nhấn vào thứ gì, tấm ván giường vốn đang đóng kín bỗng nhiên lõm xuống một khoảng bằng lòng bàn tay.

Hành Ngọc thò tay vào, lấy ra một tấm lệnh bài từ bên trong… Đây là Dung gia lệnh.

Thấy Dung gia lệnh, như thấy gia chủ Dung gia.

Mặc dù Dung lão tướng quân là một võ tướng, trung thành tận tâm với Ung Triều, nhưng ông tuyệt đối không phải là kẻ ngốc. Ông đã sớm để lại cho cô một con đường lui.

Sau khi lấy lệnh bài ra, Hành Ngọc bước xuống giường, nghịch ngợm một vật trang trí bình hoa với kiểu dáng bình thường theo một quy luật nhất định.

Một tiếng động nhẹ vang lên trong phòng. Sau đó, đầu giường của Hành Ngọc hoàn toàn lõm sâu xuống, một mật đạo có thể thông ra ngoài thành xuất hiện trước mặt Hành Ngọc.

“Quân tử không đứng dưới bức tường nguy hiểm, đạo lý này tôi rất rõ.”



Sau khi nghỉ ngơi trong gian trong một lúc, Hành Ngọc gọi thị nữ của mình đến, sai nàng ấy mời quản gia đến gặp.

Khoảng nửa khắc sau, quản gia vội vã đi vòng qua bình phong bước vào gian ngoài. Ánh mắt thoáng nhìn thấy Hành Ngọc đang quỳ ngay ngắn trước án, khí chất ung dung, trong lòng hơi kinh ngạc.

Không biết có phải là ảo giác của ông không, nhưng ông luôn cảm thấy tiểu thư nhà mình dường như có chút thay đổi.

Nhưng nghĩ lại, Dung gia gặp phải biến cố lớn như vậy, tiểu thư có trưởng thành đến đâu cũng không có gì là quá đáng.

Quản gia ôn tồn hỏi: “Sao tiểu thư không nghỉ ngơi thêm một lát?”

Hành Ngọc cười khổ: “Trần thúc, với tình hình hiện tại này làm sao ta ngủ yên được.”

Hành Ngọc chấn chỉnh lại tinh thần, nói: “Những chuyện này không nói cũng được. Ta tìm Trần thúc đến là muốn trao đổi một vài chuyện với thúc.”

“Hiện nay Dung gia xảy ra chuyện như thế này, để tránh liên lụy đến những người trong phủ, xin Trần thúc cố gắng giải tán tất cả gia nhân và thị vệ Dung phủ ngay trong ngày mai. Chỉ giữ lại thúc, thị nữ thân cận hầu hạ ta và thị vệ trưởng là được.”

“Khi giải tán họ, dựa vào mức độ trung thành và đóng góp trước đây của họ đối với Dung phủ mà phân phát ngân lượng và một ít bảo vật cho họ.”

Nếu kế hoạch của cô thuận lợi, chậm nhất là tối mai cô sẽ bắt đầu chạy trốn.

Khi chạy trốn tất nhiên phải đi lại gọn nhẹ. Cô sẽ chỉ mang theo tất cả ngân phiếu trong phủ. Những tài bảo nặng nề và bạc đó, thà rằng phát cho gia bộc trung thành còn hơn để lại trong phủ rồi bị tịch thu.