Thế giới 1 - Chương 3: Vương triều vì ta mà hưng suy

Ngay khi phụ thân nàng sắp phản bại thành thắng, chuẩn bị thừa thắng xông lên, không ai ngờ rằng Nhạc Thành Ngôn xuất thân từ Thanh Hà Nhạc thị lại cố ý động tay động chân trên lương thảo, khiến tiền tuyến thiếu thốn lương thực. Phụ thân của nguyên chủ bị vây hãm trong vòng vây của người Hung Nô, cuối cùng bị ngựa của Hung Nô giẫm đạp mà chết.

Sau đó, Dung lão Tướng quân trở về kinh thành, biết được bệ hạ vì lời thủ thỉ của Nhạc Quý phi trong cung mà muốn dễ dàng bỏ qua cho Nhạc Thành Ngôn. Trong cơn đau buồn và phẫn nộ, Dung lão Tướng quân đích thân khoác giáp, chặn trước cửa Nhạc phủ, phế bỏ ba cái chân của Nhạc Thành Ngôn.

Nhạc Quý phi nhận được tin, vây quanh Ung Ninh đế, lau nước mắt muốn đòi lại công bằng cho huynh trưởng; Dung Hoàng hậu cũng vội vàng đến tẩm cung của Hoàng đế trong bộ lễ phục lộng lẫy, đối chất trực diện với Nhạc Quý phi.

Hai bên giằng co không dứt, cuối cùng chuyện rối ren này lại bị lấp liếʍ cho qua, chìm vào quên lãng.

Nhưng ảnh hưởng của nó vẫn luôn tồn tại, từ đó hai gia tộc kết thành tử thù.

Ba tháng trước, gia chủ Nhạc gia đột nhiên dâng tấu, tố cáo tiểu thúc của nguyên chủ, Dung Ninh, thông đồng với người Tiên Bi và Khương, có nghi vấn thông đồng với địch phản quốc, mà Dung lão Tướng quân rõ ràng đã biết nhưng vì muốn bảo vệ nhi tử mình nên đã nhiều lần ra tay che giấu.

Ung Ninh đế lập tức nổi giận đùng đùng, phái gia chủ Nhạc gia và gia chủ Hạ gia đến Bắc Cảnh điều tra. Không lâu sau, hai người trở về kinh thành, mang theo tin tức Dung lão Tướng quân vì xấu hổ và phẫn uất mà tự vẫn, còn Dung Ninh chết trong một trận hỏa hoạn.

Họ còn mang về những bức thư Dung Ninh thông đồng với người Hung Nô.

Với bằng chứng không thể chối cãi, Ung Ninh đế đã định tội thông địch phản quốc cho Dung gia.

Nguyên chủ từ nhỏ được cưng chiều, mặc dù tính cách kiên cường nhưng suy cho cùng cũng chỉ là một cô nương mười bốn tuổi. Trước biến cố lớn của gia tộc, nàng hoảng sợ và kinh hoàng, sau khi bị cảm lạnh, nàng ngã bệnh liệt giường.

Tuy nhiên, nàng không có nhiều thời gian để chìm đắm trong nỗi buồn.

Biết rằng Hoàng hậu cô cô đã phải trả một cái giá đắt như thế nào để giành lấy cơ hội tam tư hội thẩm, nàng đã cố gắng vực dậy, muốn thể hiện thật tốt trong cuộc thẩm vấn.

Nhưng nàng rõ ràng có thể nhận ra giấy thư và ấn chương là giả. Các quan trên triều lại nhất quyết truy vấn nàng làm sao để ngụy tạo và làm cũ chúng.

Rõ ràng nàng biết nét chữ trên giấy thư là mô phỏng nhưng lại bị truy vấn làm sao trên đời này lại có người mô phỏng giống đến thế, liệu Dung cô nương có thể mô phỏng lại nét chữ của tiểu thúc mình không.