Chương 9

Cô gái cũng hơi sững lại, sau đó nhíu mày.

Mộ Tử Diễm thầm nghĩ: hỏng rồi, hình như anh vừa nói sai.

Anh lại nhìn quả cầu lần nữa, quả nhiên là màu lam, nhưng dường như không giống với màu lam khi nãy.

Lúc này cô gái không lắc thanh kim loại nữa mà đưa tay chạm hai lần vào quả cầu. Màu sắc lại thay đổi.

“…… Màu lam.” Giọng nói của Mộ Tử Diễm vẫn ổn định, nhưng trong lòng thì biết rõ mình lại nói sai. Vì anh chắc chắn màu lam này không giống với màu lam trước đó.

Anh biết một màu có thể phân thành rất nhiều sắc độ, nhưng vấn đề là… anh không biết đâu là lam nào.

Quả nhiên, cô gái lại nhíu mày.

Tiểu người máy ở bên cạnh kêu loạn: “Làm sao lại như vậy!”

Làm sao lại như vậy? Mộ Tử Diễm cũng muốn biết.

Cô gái không trả lời, lại chạm vài lần vào quả cầu. Sau đó, cô vung vẩy thanh kim loại, mỗi lần vung lên, quả cầu lại đổi một màu khác.

Nhưng trong mắt Mộ Tử Diễm, tất cả những thay đổi đó chỉ là màu lam, với độ đậm nhạt khác nhau.

Anh mím môi, trong đầu suy nghĩ điên cuồng, rồi bỗng nhiên lóe lên linh cảm. Anh thử điều động hệ thống bên trong Song Hỏa, và ngạc nhiên phát hiện: bản thân có thể dùng ý thức để vận hành cơ thể của Song Hỏa.

Anh lập tức mở giao diện thông tin cá nhân, và thấy một cái tên hiện sau dòng “Chủ nhân”: Mạc Ưu.

Hẳn là tên của cô gái kia.

Mộ Tử Diễm thử xóa tên chủ nhân. Một khung nhập mật mã bật ra.

Xem ra, anh chỉ có quyền hạn ngang với Song Hỏa, không có cấp quyền cao hơn để thay đổi thông tin chủ nhân.

Tiểu người máy vẫn không ngừng càm ràm: “Tỷ lệ chính xác chỉ có 60%, cao quá đi thôi!”

Giọng điệu châm biếm không thể rõ hơn.

Mộ Tử Diễm không thèm để ý, mở mắt máy móc của mình. Trước mặt anh hiện ra một thế giới hoàn toàn khác, các đường cong và đồ thị xuất hiện khắp nơi, cạnh từng đường là các dãy số. Hễ anh di chuyển ánh mắt, số liệu sẽ tự động phân tích vật thể tương ứng.

Thì ra thế giới trong mắt người máy là như thế, mọi thứ đều có thể chuyển hoá thành con số.

Mộ Tử Diễm lại nhìn quả cầu. Bên cạnh quả cầu hiện rõ ba chữ: “Lam đen.”

…… Nếu sớm biết khả năng này thì anh cần gì phải đoán mò.

Lúc này, tiểu người máy giật lấy thanh kim loại trong tay cô gái, lắc lư loạn xạ, quả cầu thay đổi màu liên tục: lam nhạt, lam cobalt, lam thiên thanh, lam ngọc bích……

Mộ Tử Diễm: …… Dùng mắt thường sao mà phân biệt nổi.

Nhưng giờ thì tốt rồi, anh đã biết cách sử dụng thị giác máy móc. Đừng nói là kiểm tra sắc độ, bất cứ kiểm tra gì anh cũng không sợ.

Anh đang chuẩn bị tinh thần cho một màn trả lời đúng 100% thì chợt nghe cô gái thở dài: “Đã đoán được trước rồi, nếu không có vấn đề thì sao một con robot tốt như thế lại bị vứt trôi nổi giữa vũ trụ chứ.”

Mộ Tử Diễm: …… Song Hỏa không có lỗi gì cả!!!

Tiếc rằng cô gái không nghe được lời phản bác trong lòng anh. Cô cầm lại thanh kim loại từ tay tiểu robot, tắt máy.

Trước mắt Mộ Tử Diễm lại tối sầm một lần nữa.

…… Chết tiệt!

--------

Mạc Ưu chỉ ngủ được vài tiếng rồi tỉnh, đồng hồ sinh học khiến cô dù muốn ngủ tiếp cũng không thể, mới hơn tám giờ sáng đã tỉnh hẳn.

Ngày thường cô sống rất quy củ, giờ giấc sinh hoạt đều đặn, chỉ khi ra ngoài lái thuyền mới cố tình chọn quay về lúc nửa đêm. Huống chi lần này còn nhặt được một con robot khiến cô hưng phấn tột độ, mới miễn cưỡng thức trọn một đêm như thế.

Rửa mặt qua loa xong, Mạc Ưu uống một chai dung dịch dinh dưỡng, sau đó lại tiếp tục bắt tay sửa chữa robot.

Hai lần sai trình tự tối hôm qua khiến cô càng thêm thận trọng. Cô theo từng bước tỉ mỉ kiểm tra lại hai lần, nhưng vẫn không phát hiện vấn đề gì.

Chẳng lẽ robot quân dụng có phương pháp kiểm tra riêng biệt? Mạc Ưu nghĩ mãi mà không ra.