Mạc Ưu lười tranh cãi với nó, chỉ dặn một câu: “Cất gọn xuống dưới đi, còn có đồ khác nữa.”
Con robot lập tức kêu oai oái: “Còn nữa?! Cô thực sự định ăn sập cái nhà này à!”
“Tôi tự kiếm tiền, tự mua đồ, tự nấu cơm, tự ăn.” Mạc Ưu cắt lời nó, rồi có vẻ như đang dụ dỗ: “Lần này tôi mang về một món đồ tốt đấy.”
Con robot xách rương vào phòng, miệng vẫn lẩm bẩm: “Có thể là thứ tốt gì được chứ…”
Mạc Ưu từ trong khoang lôi ra một robot quân dụng cao lớn, đặt lên chiếc xe trượt mặt phẳng, còn mình thì xách theo một cái nồi xào vừa mới nhặt được, vẻ mặt vô cùng hài lòng, đưa qua đưa lại xem xét.
Thật ra đó là một tấm chắn yên có hình dạng như cái gáo làm bằng hợp kim, vì mặt nó tròn như cầu, hai bên lại có vành đỡ giống tai, nhìn cực kỳ giống cái nồi xào ở địa cầu mà nhà nào cũng có.
Cô đã muốn có một cái từ lâu, nhưng lại tiếc tiền, dù gì có nồi mà không có nguyên liệu thì mỗi năm cũng chẳng dùng được mấy lần.
Lần này trong lúc giúp một đại gia sửa tàu ở Mai Hùng Cung, cô chỉ động tay mấy cái là thay được cái chắn yên này, vì ngại không tiện đòi tiền công nên tiện tay mang cái cũ người ta thay ra về luôn.
Con robot Tiểu Vĩ vừa mới cất rương xong quay lại, thấy thứ trong tay Mạc Ưu thì nghi hoặc hỏi: “Tấm chắn yên à?”
“Là cái nồi xào rau đó!” Mạc Ưu đắc ý nói: “Có nó rồi tôi có thể làm ra món ăn ngon hơn nữa.”
Tiểu Vĩ lập tức tỏ vẻ bất mãn: “Sao cô không nói sớm! Loại đồ này ở đâu chẳng có, giờ tôi không ăn được thì lại bị cô dụ cho thèm!”
“Thôi nào, nhìn xem lần này tôi nhặt được cái gì.” Mạc Ưu hất cằm ra hiệu về phía chiếc xe trượt trơn bóng dưới chân.
Tiểu Vĩ trượt tới xem.
“Trời đất ơi! Cái gì thế này?! Một con robot còn nguyên vẹn?!” Nó xoay quanh chiếc xe không ngừng, phấn khích thốt lên: “Trời ơi! Là loại cấp E! Không đúng! Lại còn là robot quân dụng?!”
Nó kích động chạy tới bên cạnh Mạc Ưu, dáng vẻ không kiên nhẫn lúc trước giờ giống hệt chó mặt xệ, cứ quanh quẩn bên chân cô không rời.
“Tiểu Mạc Ưu, con robot này cô nhất định phải để lại cho tôi!”
“Không được.” Mạc Ưu dứt khoát từ chối: “Robot quân dụng vừa có kỹ thuật chiến đấu lại vừa có giá trị, bán được khối tiền, cậu biết rõ mà.”
“Nhưng chúng ta không thể chỉ nhìn vào tiền được, phải có lý tưởng chứ, đúng không? Loại robot này tôi mấy chục năm rồi chưa từng thấy đấy! Mấy chục năm! Cô mà bán nó chắc chắn sẽ hối hận!”
“Tôi mà không bán thì mới hối hận đấy. Sắp có Sự vụ quan mới rồi, đến lúc đó đến cả cậu tôi cũng giữ không nổi đâu.”
Tiểu Vĩ tỏ vẻ chẳng mấy để tâm: “Quan mới lên thì hay hừng hực lắm, nhưng qua giai đoạn đầu rồi lại đâu vào đấy thôi. Tôi thấy nhiều rồi.”
Điểm này Mạc Ưu cũng đồng ý. Vì thế cô càng không muốn rời đi cùng Sử Phái Khắc. Đế Tinh cái gì cũng có, chỉ là không có tự do như bây giờ. Đến đó chưa chắc đã sống thoải mái được như hiện tại.
“Này, cô có thử bật máy lên chưa? Nó còn nguyên không?” Tiểu Vĩ nóng ruột hỏi.
“Vẫn chưa, nhưng tôi đói lắm rồi, để tôi nấu chút cháo đã. Cậu nhớ kéo nó lên đấy.” Mạc Ưu dặn.
Cô đã nghèo rớt mồng tơi hai tháng trời, cuối cùng cũng kiếm được chút nguyên liệu tươi, đương nhiên phải tranh thủ lúc còn nóng mà ăn vài miếng, an ủi cái bụng đói tội nghiệp.
Nhà của Mạc Ưu là một căn nhà cũ kỹ hai tầng được xây từ những năm đầu tiên của thời kỳ lưu đày. Diện tích không lớn, tầng một dùng để đậu chiếc tàu nhỏ của cô, tầng hai chia ra thành phòng ở, phòng ngủ, nhà bếp, và các khu chức năng khác.
Chỉ một căn nhà nhỏ như thế, ở tinh cầu lưu đày này cũng đã là điều hiếm có rồi.