Tiểu Vĩ cũng nghĩ không ra. Đã vậy, cả người lẫn máy đều không nghĩ được lý do, Mạc Ưu dứt khoát mở robot ra lần nữa.
Lần này cô không trông mong gì nhiều, vậy mà ngoài dự đoán, quá trình kiểm tra lại diễn ra hết sức thuận lợi.
Thị giác, thính giác, vận động, tư duy logic,… mọi chức năng đều hoạt động bình thường.
Mạc Ưu nhíu mày: “Không lẽ nó cứ lúc tốt lúc không?”
Ở Tinh Cầu số 4, robot không phải là món đồ rẻ tiền. Nếu hôm nay dùng được, mai lại hỏng thì thật rắc rối.
“Đừng tắt máy, cứ theo dõi thêm một thời gian.” Là một con robot, Tiểu Vĩ đương nhiên có thành kiến với việc bị tắt nguồn.
Mộ Tử Diễm bên trong vẫn đang căng như dây đàn, sẵn sàng đối phó với bất kỳ thí nghiệm nào, nghe thấy Tiểu Vĩ nói vậy, trong lòng lập tức gật đầu như điên.
Mạc Ưu nhìn đồng hồ, vậy mà đã hơn ba tiếng trôi qua, cũng đã đến giờ ăn trưa rồi. Mỗi lần đến giờ ăn, cô lại không nhịn được mà nhớ đến cuộc sống trên Địa Cầu.
Ở Tinh Cầu số 4, tủ lạnh là thứ hiếm thấy, bởi vì rất ít người ăn thực phẩm tươi sống cần bảo quản. Mạc Ưu là người sành ăn, nhưng vì cái tủ lạnh một năm dùng không quá vài lần mà phải bỏ tiền mua thì cô thấy không đáng.
Cho nên mỗi lần mang nguyên liệu nấu ăn về từ Mai Hùng Cung, cô đều rơi vào trạng thái giằng co: ăn thì vài ngày là hết, không ăn thì đồ tươi để lâu cũng hỏng.
Nếu ở Đế Tinh, rau củ dù đắt đến mấy cũng có chỗ tiêu thụ.
Mạc Ưu nhìn chai dinh dưỡng trong tay bằng ánh mắt ghét bỏ, lầm bầm: “Thực phẩm ấy mà, không để lâu được đâu. Phải tranh thủ lúc còn tươi mà ăn, để hỏng mất thì uổng lắm.”
Nói xong cô đặt chai dinh dưỡng xuống, vui vẻ lấy cái “chảo sắt” mới mang về: “Cái nồi này cũng phải thử một lần mới được.”
Tiểu Vĩ khinh khỉnh: “Muốn ăn thì cứ ăn, còn bày đặt tìm lý do.”
Mạc Ưu lấy ra hai quả cà chua, ước lượng trong tay một hồi, rồi lại đặt xuống, đổi lấy hai quả trứng gà.
Cô chưa quên Sử Phái Khắc còn hẹn đến lấy bánh trứng. Tiểu Vĩ lượn lờ dưới chân cô, chỉ có hai cái đèn lập lòe trên mặt cụ thể hiện ra sự khát khao.
Trong lúc Mạc Ưu đang bận rộn nấu cơm, Mộ Tử Diễm thì âm thầm quan sát căn phòng này.
Diện tích không lớn, bếp nấu được đặt ngay trước mặt anh chừng năm mét. Bên cạnh có một cánh cửa nhỏ, vừa nãy Mạc Ưu đã vào đó để lấy nước, bên trong chắc là nhà vệ sinh.
Tựa vào tường cạnh cửa là một chiếc bàn lớn, trên bàn bày đủ loại hộp chứa linh kiện, dù số lượng nhiều nhưng đều được phân loại và sắp xếp rất ngăn nắp.
Trên giá đập vào mắt là một thanh loan đao, được bọc bằng lớp da đã cũ kỹ.
Mộ Tử Diễm thoáng nhìn rồi bỏ qua.
Chính giữa căn phòng là một chiếc sofa hai chỗ, phía sau sofa có một tấm rèm kéo, đằng sau rèm có thể là giường ngủ. Cách bố trí trong căn phòng chỉ cần liếc qua là có thể hiểu được.
Ý nghĩ đầu tiên bật ra trong đầu Mộ Tử Diễm là - một căn phòng của người nghèo.
Nhưng ngay khi ánh mắt anh dừng lại trên người Mạc Ưu, suy nghĩ đó lập tức bị chính anh phủ định.
Người nghèo làm sao có thể ăn thực phẩm tươi sống, lại còn biết cách xử lý chúng thuần thục như vậy?
Ánh mắt anh một lần nữa quét qua căn phòng, cuối cùng dừng lại ở con robot kiểu dáng cũ kỹ, kiểu loại đã bị thị trường đào thải từ vài chục năm trước.
… Vẫn là dáng dấp của một gia đình nghèo.
Hai luồng thông tin trái ngược khiến Mộ Tử Diễm vô cùng bối rối - rốt cuộc cô gái này là có tiền hay không có tiền?
Anh hồi tưởng lại bản đồ các hành tinh thuộc đế quốc, nghĩ mãi cũng không ra nơi nào vừa lạc hậu như thế này mà người dân vẫn có thể ăn được nguyên liệu tươi sống.
Suy nghĩ hồi lâu vẫn không có kết quả, chẳng lẽ nơi này không thuộc phạm vi bản đồ đế quốc? Nếu vậy thì anh quả thật phải cảm thấy may mắn vì tối qua không để lộ thân phận.