Chương 9: Gây sức ép

Nửa đêm canh ba, vào khung giờ này mọi người đều đã ngủ say, bao gồm cả Mặc Tụ, người đã nằm xuống từ sớm.

Thế nhưng sự cảnh giác tôi luyện từ kiếp trước vẫn khiến Mặc Tụ tỉnh giấc ngay khoảnh khắc tiếng gõ cửa đầu tiên vang lên.

Nhìn sắc trời bên ngoài và lực đạo gõ cửa, đối phương tìm đến vào giờ này, cảm giác chẳng bình thường chút nào.

Mặc Tụ nhíu mày, ngồi dậy đi ra mở cửa, đập vào mắt là Tịch Văn Lâm đang đứng đối diện.

Không biết tại sao, đối với nụ cười hôm nay của đối phương, Mặc Tụ càng nhìn càng thấy quỷ dị.

Nhất là cách ăn mặc của Tịch Văn Lâm, cúc áo sơ mi trắng phanh ra đến tận ngực thì chớ, bên dưới thậm chí còn chẳng mặc quần dài, chỉ độc một chiếc qυầи ɭóŧ tứ giác.

Đây cũng là lần đầu tiên Mặc Tụ nhìn thấy vẻ lẳиɠ ɭơ, diêm dúa thế này của vị đàn anh ngày thường vẫn thích tự xưng là văn nhã, cầu kỳ.

Tịch Văn Lâm đỏ mặt, cắn nhẹ môi, nhìn thanh niên đối diện với ánh mắt tự cho là vô cùng quyến rũ, ôn tồn nói: "Mặc Tụ, tôi vào được không?"

Mặc Tụ thấy cảnh này, quả thực cảm thấy buồn nôn đến tận cổ họng.

Anh lập tức đáp gọn lỏn: "Không được."

Sau đó đóng sầm cửa lại đánh "Rầm" một tiếng.

Quay trở lại phòng, Mặc Tụ đứng quay lưng về phía cửa mà vẫn không nhịn được rùng mình một cái. Xoa xoa đám da gà nổi lên vì ghê tởm trên cánh tay, anh không hiểu nổi hôm nay tên này rốt cuộc mắc cái bệnh gì.

Tiếng đóng cửa của Mặc Tụ rất lớn, đánh thức toàn bộ những người sống gần đó. Bọn họ nhao nhao mở cửa ngó xem, liền nhìn thấy tạo hình lẳиɠ ɭơ đầy gợϊ ɖụ© của Tịch Văn Lâm, cùng với sắc mặt khó coi trên mặt gã.

Chỉ với bộ dạng này của gã, cộng thêm việc nửa đêm nửa hôm đi gõ cửa phòng người khác, ai mà không rõ gã muốn làm cái gì?

Nghe thấy tiếng cười nhạo của vài người, Tịch Văn Lâm hận không thể tìm cái lỗ nẻ nào mà chui xuống.

Gã nghiến răng rảo bước rời khỏi đó, trong lòng nảy sinh oán hận với Mặc Tụ. Gã cho rằng dù trước đây mình có chút làm cao, Mặc Tụ cũng không nên cố ý làm khó dễ, khiến gã mất mặt như vậy.

Tịch Văn Lâm lòng đầy căm phẫn, tức tối đến mức cả đêm không ngủ được.

Gã quyết định phải cho Mặc Tụ một bài học, ngày hôm sau liền dậy sớm tập hợp những người khác trong đội. Gã kêu gọi đoàn kết sức mạnh của tất cả mọi người để gây sức ép lên Mặc Tụ.

"Không phải chứ, cậu đang nghĩ gì vậy? Mặc Tụ là dị năng giả hệ Lôi đấy, cậu quên vệt cháy sém trên mặt đất lần trước rồi à, chúng ta sao có thể là đối thủ của cậu ta?" Nghe đề nghị của Tịch Văn Lâm, có người không nhịn được phản bác.

Tịch Văn Lâm đã suy tính cả đêm, lúc này lại tỏ ra nắm chắc mười phần, mở miệng nói: "Một hai người chúng ta có lẽ không phải đối thủ của cậu ta, nhưng nếu là tất cả mọi người thì sao? Tiểu Uyển, em nói xem, em cũng là dị năng giả, em thấy dị năng của Mặc Tụ thực sự mạnh đến thế sao?"

Người được Tịch Văn Lâm hỏi tên là Lô Bình Uyển, là dị năng giả hệ Thủy cấp một trong đội. Dị năng của cô tạm thời chưa có tính công kích, một ngày chỉ có thể tạo ra được khoảng một xô nước nhỏ.

"Chuyện này..."

Lô Bình Uyển nghe Tịch Văn Lâm hỏi thì có chút chần chừ, dị năng của cô quả thực rất yếu, một xô nước nhỏ đã là giới hạn rồi.

Ngược lại, dị năng giả hệ Thổ đứng bên cạnh, một gã đàn ông trung niên có tướng mạo hơi hèn mọn, lại chủ động tiếp lời: "Dị năng cấp một chẳng mạnh mẽ gì đâu, tôi đoán tia lôi quang lần trước đã là giới hạn của cậu ta rồi. Chẳng qua là dọa dẫm chúng ta thôi, cũng do quá bất ngờ nên chúng ta mới không kịp phản ứng."

Mọi người nghe gã đàn ông nói vậy, tâm tư cũng bắt đầu dao động theo.

Tuy vẫn còn kiêng dè dị năng của Mặc Tụ, nhưng so với việc phải tự mình ra ngoài tìm vật tư, đối mặt với hàng đàn tang thi và quái vật đáng sợ, thì đối phó với Mặc Tụ vẫn có lợi hơn nhiều.

Chỉ là họ không ngờ tới, khi bọn họ vừa bàn bạc xong xuôi, kéo đến trước cửa phòng Mặc Tụ, thì cánh cửa phòng lại chủ động mở ra từ bên trong.

Mặc Tụ đứng ngay cửa, người dựa nghiêng vào khung cửa, mỉm cười nhìn bọn họ, trên tay còn cầm một thanh sắt trông vô cùng rắn chắc.

Lô Bình Uyển đi theo đám đông thấy vậy liền lặng lẽ lùi lại vài bước, cô mơ hồ cảm thấy Mặc Tụ lúc này còn nguy hiểm hơn lần trước nhìn thấy gấp bội.

"Mặc Tụ, cậu có ý gì đây?" Tịch Văn Lâm giả vờ trấn tĩnh hỏi.

"Chẳng có ý gì cả."

Mặc Tụ cười nhạt, bước ra khỏi phòng, nâng thanh sắt chỉ vào chiếc bàn trà bằng đá trông rất kiên cố ở đại sảnh.

Ngay sau đó, mọi người nhìn thấy một khối cầu lôi quang cỡ lớn phóng ra từ đầu thanh sắt, đánh nát bấy mặt bàn đá.

Tất cả đều há hốc mồm kinh ngạc nhìn cảnh tượng trước mắt, bản thân Mặc Tụ cũng rất hài lòng. Gõ gõ thanh sắt trong tay, anh cảm thấy dùng thứ này dẫn lôi cầu quả nhiên chuẩn xác hơn nhiều so với ném trực tiếp.

Làm xong tất cả, anh mới quay sang nhìn đám người đang vây quanh mình, lơ đễnh nói: "Sao nào, các người tìm tôi có việc gì?"

Đám người xung quanh nhìn những mảnh vỡ nát vụn của bàn đá trên sàn, khí thế vừa tích tụ được đã tan thành mây khói. Tất cả đều rối rít lắc đầu.

Cuối cùng, không biết là ai đã đẩy kẻ cầm đầu Tịch Văn Lâm ra, nói: "Không phải bọn tôi tìm cậu, là anh ta, anh ta nói có chuyện muốn nói với cậu!"

Tịch Văn Lâm chạm phải ánh mắt như cười như không của Mặc Tụ, trong lòng hoảng sợ tột độ.

Bao nhiêu bản nháp soạn sẵn trong bụng đều trôi sạch, gã nghẹn nửa ngày mới thốt ra được một câu: "Không, không có chuyện gì đâu, bọn tôi chỉ muốn đến hỏi xem cậu... cậu đã đói chưa thôi?"

"Ồ? Hóa ra các người đặc biệt đến quan tâm xem tôi có đói không à?"

Mặc Tụ nhướng mày, cười nói: "Đã như vậy, thì mang hết đồ ăn các người đã chuẩn bị ra đây đi."