Chương 6: Mất kiên nhẫn

Một giấc ngủ dài đằng đẵng trôi qua, đến khi tỉnh lại, Mặc Tụ mới cảm thấy trạng thái của bản thân đã khá hơn đôi chút.

Theo lý mà nói, kiếp trước chết thảm khốc đến vậy, nếu đổi là người khác, có lẽ trong lòng đã tràn ngập ý nghĩ báo thù.

Nhưng tấm lòng lương thiện của Mặc Tụ trong những tháng ngày trốn chui trốn lủi kia đã sớm bị mài mòn gần như cạn kiệt.

Ban đầu, anh còn không hiểu vì sao những kẻ đó lại phản bội mình. Về sau mới vỡ lẽ, nguyên do bắt nguồn từ vài lần anh cơ duyên xảo hợp thăng cấp nhanh chóng, sau đó lại trở thành kẻ mạnh nhất căn cứ Sơn Hà.

Chẳng biết từ đâu lại lan truyền tin đồn rằng thể chất anh đặc biệt, biết đâu chừng đang cất giấu bí mật có thể giúp thăng cấp dị năng thần tốc.

Vì thế, có kẻ đã nảy sinh tà tâm, muốn bắt anh đưa vào phòng thí nghiệm.

Chỉ là thực lực của anh quá mạnh, không dễ đối phó trực diện, bọn họ bèn nghĩ ra cách vu oan giá họa, biến Mặc Tụ trở thành mục tiêu công kích của mọi người.

Lúc mới bị truy bắt, Mặc Tụ còn sợ đầu sợ đuôi, không muốn thực sự làm người khác bị thương. Nhưng đám người kia lại ra tay không chút kiêng dè, chẳng mảy may quan tâm xem anh có tàn phế hay không, dường như chỉ cần giữ lại cho anh một hơi tàn để mang về là đủ.

Thời gian trôi đi, hận ý trong lòng Mặc Tụ cứ thế ngày một chồng chất.

Không biết bắt đầu từ khi nào, anh cũng đã học được cách phản kích thực sự. Mặc Tụ không còn một mực trốn chạy sự truy sát nữa, mà bắt đầu quay lại gϊếŧ chết những kẻ làm tổn thương mình.

Gϊếŧ người nhiều rồi, anh dần dà cũng trở nên tê liệt. Còn một bộ phận những kẻ có ý đồ xấu với anh, đều đã bị tiêu diệt khi anh tự bạo để đồng quy vu tận.

Anh thà chết, thà để thi thể không còn nguyên vẹn, cũng tuyệt đối không để đám người kia được như ý nguyện.

Sau khi trọng sinh, hận ý của Mặc Tụ vẫn chưa hề tiêu tan. Chỉ là kiếp trước chém chém gϊếŧ gϊếŧ mãi, anh cũng thực sự thấy mệt mỏi rồi.

Anh không định lãng phí toàn bộ thời gian vào việc trả thù. Trong cái thế giới đầy rẫy tang thi này, sống được đến lúc nào còn chưa biết. Thay vì tốn tâm tư vào những kẻ không xứng đáng, chi bằng cứ sống tốt cuộc đời của chính mình.

Tất nhiên, anh còn muốn tìm lại người đàn ông kiếp trước đã ngốc nghếch bảo vệ thi thể của anh.

Đáng tiếc, ở thời điểm hiện tại, anh cũng không rõ nên đi đâu để tìm người.

Ấn tượng đầu tiên của Mặc Tụ về người đàn ông đó là vào khoảng hai ba năm sau khi đến căn cứ Sơn Hà. Đối phương trước đó sống ở đâu, anh hoàn toàn mù tịt, chuyện này có gấp cũng không được.

Nhưng chỉ cần anh lại đến căn cứ Sơn Hà chờ đợi, bọn anh rồi sẽ có ngày gặp lại.

Nghĩ đến đây, Mặc Tụ lại lôi từ trong ba lô ra không ít đồ ăn vặt. Khoai tây chiên ăn kèm với thanh cay, thạch trái cây, anh ăn ngấu nghiến một trận, đến khi bụng no căng tròn mới lại ngã lưng xuống chiếc giường lớn mềm mại.

Giường lớn trong biệt thự quả nhiên khác hẳn với ký túc xá ngày xưa. Kiếp trước sao anh lại không nhận ra nhỉ, độ êm ái của tấm đệm này so với cái đệm rách nát ở ký túc xá quả thực là một trời một vực.

Trước kia anh chỉ mải lo cái này, sợ cái kia, chưa từng được tận hưởng cuộc sống cho tử tế. Cứ thế mà chết đi, thật sự là quá lỗ vốn.

Yên lặng tận hưởng khoảng thời gian tĩnh mịch, Mặc Tụ mới phát hiện ra, hóa ra dù mạt thế có đáng sợ và giương nanh múa vuốt đến đâu, người ta vẫn có thể trộm được một chút thanh nhàn.

So ra, lòng người dơ bẩn còn khiến anh chán ghét hơn cả đám quái vật tang thi.

Mặc Tụ cứ thế trốn trong phòng vừa ăn vừa ngủ, hưởng thụ hai ngày thanh tịnh. Đến ngày thứ ba, những người trong đội ngũ rốt cuộc cũng không ngồi yên được nữa.

Mọi người bàn tán xôn xao, không hiểu "thân trâu ngựa" ngày thường có thể tùy ý sai bảo này rốt cuộc đã xảy ra vấn đề gì.

Trong số những người này, tâm trạng phức tạp nhất vẫn là Tịch Văn Lâm.

Không đúng, chuyện này quá không bình thường!

Mặc Tụ vậy mà thực sự hai ngày liền không bước chân ra khỏi cửa, cũng chẳng thèm hỏi han gì đến chuyện trong đội. Chẳng lẽ, cậu ta thật sự không lo lắng hay để tâm đến bọn họ chút nào sao?

Tịch Văn Lâm tự cho rằng mình rất hiểu Mặc Tụ, đối phương chính là kiểu người hiền lành đến mức nhu nhược, tinh thần trách nhiệm lại cực cao.

Theo lý thuyết, gã chỉ cần phớt lờ đối phương nửa ngày hoặc một ngày, người này sẽ phải tự giác mò ra rồi.

Gã đều đã tính toán xong xuôi, đến lúc đó chỉ cần tùy tiện nói vài câu là có thể khiến Mặc Tụ áy náy, biết đâu chừng còn kiếm chác thêm được chút lợi lộc.

Dù sao mấy năm ở chung trong câu lạc bộ đại học, đối phương vẫn luôn đối xử rất tốt với gã, chỉ cần gã buột miệng nói một câu là Mặc Tụ sẽ giúp đỡ, chắc chắn là có ý với gã. Nếu không thì ai lại có thể ngốc nghếch đến thế chứ.

Tịch Văn Lâm vì thế mà nảy sinh biết bao cảm giác ưu việt, chỉ có điều, gã là trai thẳng, căn bản không thích kiểu nam sinh viên thể dục như Mặc Tụ. Kiểu gã thích là những cô gái dịu dàng xinh đẹp cơ.

Tịch Văn Lâm đinh ninh rằng Mặc Tụ thích mình, nên cũng cố ý không tỏ thái độ từ chối, bởi vì cảm thấy gia cảnh Mặc Tụ khá giả, ngày thường tiêu pha rộng rãi, làm người cũng không tính toán, có thể bòn rút được không ít lợi ích từ anh.

Ai mà ngờ, lần này Mặc Tụ lại thực sự cố thủ trong phòng suốt hai ngày trời.

Chẳng lẽ? Cơ thể đối phương thực sự xảy ra vấn đề!

Tịch Văn Lâm cũng chẳng phải thật lòng lo lắng cho Mặc Tụ, mà bởi gã biết rõ, Mặc Tụ là người đáng tin cậy nhất trong đám bọn họ.

Tất cả mọi người đều phải dựa vào anh để giữ mạng, nếu Mặc Tụ xảy ra chuyện, bọn họ làm gì còn ngày tháng tốt lành mà sống!

Chỉ là ngày thường gã làm cao đã quen, lần trước bị đẩy ra khỏi cửa, gã vẫn luôn sĩ diện không chịu chủ động đi tìm Mặc Tụ. Nhưng số thức ăn gã lén tích trữ, ăn hai ngày nay cũng đã vơi đi nhiều, trong lòng bắt đầu hoảng hốt.

Thế nên, khi mọi người xúm lại thúc giục gã qua xem thử, Tịch Văn Lâm đã không từ chối.

Dưới ánh mắt chăm chú của những người xung quanh, gã ra vẻ rụt rè đi đến trước cửa phòng Mặc Tụ, vừa gõ cửa vừa gọi vọng vào: "Mặc Tụ, mở cửa! Là tôi!"