Chương 5: Ăn và ngủ bù cho kiếp trước

Hỗn loạn, tiếng la hét, nỗi sợ hãi lan tràn khắp nơi...

Bất đắc dĩ, anh và các bạn học còn sống sót phải trốn chạy khắp nơi. Và rồi lần lượt, bắt đầu có người thức tỉnh dị năng.

Mặc Tụ xem như may mắn, được tính là một trong những người thức tỉnh dị năng sớm nhất, hơn nữa còn là dị năng song hệ Lôi và Phong.

Có lẽ là do thiên phú hơn người, Mặc Tụ khống chế dị năng rất nhanh. Đương nhiên, anh cũng trở thành chủ lực chiến đấu của cả đội, nỗ lực bảo vệ những người bên cạnh mình.

Trên suốt chặng đường, anh đều ra tay cứu giúp những người sống sót mà mình gặp được, quả thực là thánh phụ hết chỗ nói...

Giấc này Mặc Tụ ngủ một mạch đến tận tối mịt, đợi đến khi trời tối hẳn, anh mới mơ màng tỉnh lại.

Nhớ lại giấc mơ vừa rồi, Mặc Tụ tự giễu cười một tiếng.

Ban đầu, để có thể thuận lợi đưa đám người này đến căn cứ Sơn Hà, anh đã cố tình dừng chân ở đây, chuẩn bị mất nửa tháng trời.

Các loại vật tư thức ăn đều là do anh vất vả tìm về.

Bọn anh mất hơn một tháng mới đến được đích. Sau đó, anh liền ở lại căn cứ Sơn Hà, sống qua mấy năm.

Ở nơi đó, anh tiếp tục nỗ lực cứu người, làm trâu làm ngựa, chỉ hy vọng có thể góp chút sức mọn của mình cho nhân loại trong thời tận thế này.

Thế nhưng, sự việc trái với mong đợi. Mãi đến giây phút bị phản bội mà chết đi, Mặc Tụ mới hiểu ra, hóa ra, bấy lâu nay đều là do bản thân quá ngây thơ.

Những kẻ đó, từ đầu đến cuối đều chỉ coi anh là một tên ngốc.

Nếu đã như vậy, thì đời này, cái thân trâu ngựa này ai thích làm thì làm. Anh sẽ nằm ngửa, sống những ngày tháng thoải mái của riêng mình.

Vươn vai một cái thật sảng khoái, Mặc Tụ vẫn chưa có ý định dậy khỏi giường.

Chỉ tiếc là tiếng ọc ọc truyền đến từ trong bụng, đã cắt ngang kế hoạch muốn ngủ tiếp của anh.

Mặc Tụ ngồi dậy, tiện tay vớ lấy cái ba lô cỡ lớn bên cạnh giường.

Trong ba lô này nhét đầy vật tư, vốn dĩ có một phần định hôm nay sẽ phát cho mọi người trong đội. Nhưng bây giờ, đây đều là đồ anh vất vả tìm về, dựa vào đâu mà phải đưa cho đám người không làm mà hưởng kia.

Ngày trước, để ai cũng có thức ăn, đến mức anh phải thắt lưng buộc bụng. Giờ đây, Mặc Tụ mặc kệ. Đây là thành quả lao động của anh, anh phải hưởng thụ!

Mặc Tụ lôi ra hộp thịt hộp trong ba lô, giật nắp, xúc một miếng lớn nhét vào miệng. Sau đó lại xé túi bánh mì, cắn một miếng.

Bánh quy soda bọc nilon, túi măng ngâm cải khô, trứng ướp đen sì. Những gì muốn ăn, anh đều mở ra ăn sạch. Cảm thấy hơi mặn, anh còn khui hai lon nước ngọt ra uống.

Ăn uống no đủ, xoa cái bụng căng phồng, Mặc Tụ lại nằm ườn ra giường, nhắm mắt ngủ tiếp.

Cảm giác mệt mỏi có lẽ thật sự rất khó để xua tan, không chỉ là mệt mỏi về thể xác, mà còn là những gì đã trải qua ở kiếp trước.

Mặc Tụ cảm thấy mình quá mệt mỏi rồi, mệt mỏi suốt bao nhiêu năm, trong cái thời tận thế không nhìn thấy ngày mai này, tâm hồn anh đã sớm thủng lỗ chỗ.

Anh đã bao lâu rồi chưa được nằm thoải mái trên giường như thế này. Anh hận không thể cứ ngủ say mãi, bù đắp lại tất cả những giấc ngủ thiếu thốn trước kia trong một lần duy nhất.