Chương 52: Hứa Lương

Tiềm năng của dị năng giả song hệ là rất lớn, gã không thể để lọt vào tay kẻ khác.

Hơn nữa nghe nói đối phương và dị năng giả hệ Thực vật còn ở đối diện nhau, vừa khéo, gã có thể một lần ghé thăm cả hai người.

Nghĩ là làm, Hứa Lương lập tức gọi Biện Thái, cùng nhau đến nơi ở của Mặc Tụ trước.

Mặc Tụ nghe thấy tiếng gõ cửa, mở cửa ra nhìn thấy Hứa Lương đứng bên ngoài cũng chẳng lấy làm lạ.

Đây chính là tác phong của kẻ này, giống hệt kiếp trước. Hễ cảm thấy mình có giá trị lợi dụng, gã liền không ngần ngại bày ra tư thái lễ hiền hạ sĩ này. Sau đó dùng đủ loại lời lẽ ngon ngọt khiến người ta cam tâm tình nguyện bán mạng cho gã.

Nghe người đối diện lại bắt đầu vẽ ra những chiếc bánh vẽ* to đùng giống hệt kiếp trước, Mặc Tụ cảm thấy có chút nhàm chán.

(*Bánh vẽ là một thành ngữ tiếng Việt dùng để chỉ những lời hứa hẹn, dự án hay kế hoạch đẹp đẽ, hoành tráng, nghe rất hấp dẫn nhưng hoàn toàn không có thật hoặc khó có khả năng thực hiện.)

Kiếp trước lần đầu nghe còn thấy mới mẻ, tưởng đâu sắp được cống hiến cho toàn nhân loại, kích động đến mức nhiệt huyết sôi trào.

Sau này trải đời nhiều rồi mới phát hiện, đối phương dù có nói bao nhiêu lần thì vẫn chỉ là bài ca muôn thuở đó.

Những năm tháng cộng sự khiến Mặc Tụ đã quá hiểu rõ Hứa Lương. Anh đến căn cứ không phải để bán mạng cho gã, càng không muốn chấp nhận sự chiêu mộ của đối phương, dính dáng vào những cuộc tranh giành quyền lực đó.

Anh bèn tùy ý ứng phó vài câu, định bụng đuổi người đi cho nhanh.

"Mặc Tụ, thật ra cậu có thể cân nhắc kỹ một chút. Nếu gia nhập với chúng tôi, không chỉ có thể cống hiến cho nhân loại, mà còn có được cuộc sống tốt hơn hiện tại rất nhiều!"

Hứa Lương bày ra vẻ mặt vô tư lự, kiên nhẫn dụ dỗ Mặc Tụ.

Mặc Tụ nghe vậy gật đầu, trong lòng đã có chút mất kiên nhẫn. Không ngờ đúng lúc này Mặc Thất ngủ trưa dậy, từ trong phòng bước ra và bị Hứa Lương chú ý tới.

Nhìn thấy Mặc Thất ở cách đó không xa, Hứa Lương cảm thấy hơi kinh ngạc. Trước đó gã chưa từng nghe nói bên cạnh Mặc Tụ có một người đàn ông dung mạo tuấn mỹ sắc sảo đến thế.

Một sự tồn tại nổi bật như vậy, khi báo cáo lên gã, lẽ ra không nên bị bỏ qua mới phải.

Gã nào biết đây thực chất là thói quen của Mặc Thất, hắn sẽ theo bản năng che giấu khí tràng, giảm bớt cảm giác tồn tại của mình.

Hứa Lương cũng coi như duyệt người vô số, trong nháy mắt đã nhận ra người này không tầm thường. Chẳng lẽ đây chính là dị năng giả hệ Thực vật kia?

Nghĩ đến đây, Hứa Lương bèn chủ động mở miệng hỏi Mặc Tụ: "Không biết vị này là?"

Mặc Tụ nương theo ánh mắt đối phương nhìn sang, thấy Mặc Thất từ trong phòng đi ra, liền lập tức đưa cho người đàn ông một chiếc áo khoác bảo hắn mặc vào, lúc này mới mỉm cười nói: "Đây là người nhà của tôi, Mặc Thất."

"Thì ra là vậy."

Hứa Lương gật đầu, nhớ ra dị năng giả hệ Thực vật tên là Thành Thừa, xem ra bọn họ không phải cùng một người.

Ánh mắt đảo qua hai người một vòng, Hứa Lương thầm đoán mối quan hệ giữa họ. Hai người này đều họ Mặc, chẳng lẽ là anh em? Nhưng nếu nói là anh em thật thì trông chẳng giống nhau chút nào.

Thấy Hứa Lương dường như vẫn đang nhìn Mặc Thất, trong lòng Mặc Tụ có chút khó chịu, chủ động bước lên vài bước, chắn tầm nhìn của Hứa Lương. Anh mở miệng nói: "Những lời anh vừa nói, tôi sẽ cân nhắc nghiêm túc."

Tuy lời nói có phần lấp lửng, nhưng trên vẻ mặt, lần này Mặc Tụ cố ý lộ ra vẻ như đã bị đối phương thuyết phục, khiến sự tự tin của Hứa Lương tăng lên đáng kể.

Mặc Thất theo bản năng cảm nhận được Mặc Tụ không thích kẻ này, cho nên, Mặc Tụ đang cố ý qua loa lấy lệ với đối phương?

Nghe bọn họ nói qua nói lại mấy lời vô nghĩa, Mặc Thất cũng đại khái hiểu ra, người này đến để chiêu mộ Mặc Tụ.

Hơn nữa, tên người này còn là Hứa Lương. Đó chẳng phải là nhân vật số hai của căn cứ Sơn Hà mà Thành Thừa từng nhắc đến sao?

Nhân vật số hai của căn cứ, chắc hẳn là rất giàu có nhỉ.

Nghĩ đến đây Mặc Thất nhướng mày. Tuy vật tư của bọn họ vẫn còn một ít, nhưng mất đi cái đội ngũ làm trâu làm ngựa trước kia, số vật tư đó sẽ không tự tăng lên nữa.

Đã Mặc Tụ không thích kẻ này, vậy thì mình khiến hắn ta xuất chút máu, Mặc Tụ chắc chắn cũng sẽ không giận.

Thấy Mặc Tụ nửa thật nửa giả nói chuyện với đối phương về đãi ngộ và lợi ích sau khi gia nhập, người đứng sau lưng Hứa Lương thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía cánh cửa đang mở.

Mặc Thất liền biết, mục tiêu của bọn họ không chỉ có Mặc Tụ, mà còn cả Thành Thừa.

Vừa khéo Thành Thừa đi từ bên ngoài về, Mặc Thất liền vẫy tay với cậu ta, bảo cậu ta vào nhà.

"Đại ca, anh tìm em có việc gì thế?"

Thành Thừa vừa chạy một vòng bên ngoài, nghe ngóng được cả tá chuyện bát quái, vừa về đến nơi thấy Mặc Thất gọi mình liền ngơ ngác đi tới.

Có điều thời gian qua cậu ta làm đàn em cho Mặc Thất đã quen, chỉ tưởng đại ca có việc sai bảo.

Cậu ta vô cùng tự nhiên móc từ trong túi ra hai quả táo vừa mới thúc giục sinh trưởng hôm nay đưa qua, nịnh nọt nói: "Đại ca, anh mau nếm thử đi, táo này giòn ngọt lắm đấy. Vừa khéo, anh và anh Mặc mỗi người một quả! Rau trong nhà còn đủ ăn không? Có cần em làm thêm ít nữa không?"

Về phần trong phòng có thêm hai người lạ, Thành Thừa coi như không thấy.

Hai người này cậu ta có quen đâu, việc gì phải chào hỏi?

Ngộ nhỡ nói nhiều, đối phương thấy quen thân rồi cũng đòi xin táo của cậu ta thì làm thế nào? Tuy cậu ta đúng là còn hai quả nữa, nhưng đó là phần cậu ta để dành cho Tiểu Uyển, bản thân cậu ta còn phải ăn một quả nữa chứ!

Hứa Lương nhìn sự tương tác giữa Thành Thừa và Mặc Thất, ngạc nhiên khi thấy dị năng giả hệ Thực vật này lại nghe lời hai người nhà họ Mặc đến thế.

Xem ra, nếu chiêu mộ được Mặc Tụ, tám chín phần mười Thành Thừa cũng sẽ đi theo.

Nếu vậy, hắn có phải nên đưa ra thêm nhiều lợi ích thiết thực hơn nữa không?