Chương 51: Lười

Từ lúc bước vào phòng cho đến khi ra tay đoạt mạng, Mặc Tụ mất chưa đến ba phút.

Sau khi giải quyết xong xuôi mọi chuyện, anh lặng lẽ rời khỏi đó, quay trở về nơi ở của mình và Mặc Thất.

Thế nhưng anh chẳng hề hay biết, toàn bộ hành động vừa rồi đều đã bị Mặc Thất dùng thần thức quan sát rõ mồn một.

Tuy Mặc Thất biết rõ những kẻ có thể sống tốt trong thời mạt thế này chẳng ai là tay vừa, nhưng hắn cũng không ngờ Mặc Tụ ra tay gϊếŧ người lại quyết đoán đến thế. Xem ra, hắn đã lo lắng thừa rồi.

Chẳng hiểu sao khi nghĩ đến thủ pháp gọn gàng dứt khoát vừa rồi của Mặc Tụ, Mặc Thất không những không thấy bài xích, mà ngược lại, sự tán thưởng trong lòng dành cho anh lại tăng thêm vài phần.

Sang ngày hôm sau, tin tức Nhâm Trát bị gϊếŧ chết trong đêm đã lan truyền khắp căn cứ.

Dù sao người này cũng là tâm phúc của Hứa Lương, được coi là một nửa quân sư của gã. Ở căn cứ Sơn Hà, hắn cũng là một nhân vật có máu mặt.

Vậy mà một người như thế lại bị người ta cắt cổ dễ dàng ngay trong đêm, nói thế nào cũng khiến người ta cảm thấy kinh hoàng bạt vía.

Có điều, chuyện này chẳng ai nghi ngờ đến đầu Mặc Tụ.

Bởi lẽ trong mắt mọi người, Mặc Tụ chỉ là một dị năng giả mới gia nhập căn cứ Sơn Hà ngày hôm qua, căn bản không quen biết Nhâm Trát, thì làm sao có chuyện nửa đêm chạy đi gϊếŧ hắn?

Vì thế, đa số mọi người đều nghi ngờ là do đối thủ không ưa Hứa Lương ra tay, dù sao sự phân bố thế lực trong căn cứ Sơn Hà cũng khá hỗn loạn. Hoặc giả, là do kẻ có tư thù với Nhâm Trát làm.

Thế nên đến ngày hôm sau, nhóm người Mặc Tụ vẫn thong dong ăn sáng như mọi ngày.

Ăn uống no nê xong, Thành Thừa liền hăng hái muốn ra ngoài đi dạo. Đây là lần đầu tiên cậu ta bước vào một căn cứ quy mô lớn như thế này nên rất tò mò về mọi thứ ở căn cứ Sơn Hà.

Thấy Mặc Tụ và Mặc Thất có vẻ không hứng thú, cậu ta bèn kéo Lô Bình Uyển đi cùng. Hai người đi dạo một vòng lớn, nghe ngóng được không ít chuyện bát quái trên đường, vừa về đến nơi liền tìm Mặc Tụ và Mặc Thất để kể lại.

Mặc Tụ điềm nhiên nghe Thành Thừa lải nhải, còn Mặc Thất thì uể oải ăn loại quả mới mà đối phương vừa tạo ra.

"Chẳng qua là chết một người thôi, có cần phải ngạc nhiên đến thế không?"

Mặc Thất cảm thấy có chút kỳ lạ. Đối với hắn, người chết thì cũng đã chết rồi. Ở Tu chân giới ngày nào chẳng có người chết, đám thuộc hạ của hắn cũng vậy.

Có những tông môn hôm trước còn cực kỳ hưng thịnh, sang hôm sau đã bị diệt môn cũng chẳng phải chuyện hiếm.

Nếu Mặc Tụ muốn, cho dù đám người có thù với anh chết sạch thì đã sao?

Dù gì hắn cũng là ma tu, xưa nay chưa từng để tâm đến những chuyện này.

Cá lớn nuốt cá bé, Tu chân giới là thế, mạt thế cũng vậy thôi.

Nhưng phải nói rằng, cái chết của Nhâm Trát khiến tâm trạng Hứa Lương nặng nề hơn rất nhiều.

Đây chính là người bên cạnh gã, ngày thường giúp gã đưa ra không ít chủ ý hay. Hơn nữa, đối phương bị gϊếŧ chết dễ dàng ngay trên địa bàn của gã, chuyện này thực sự quá nguy hiểm.

Thế là Hứa Lương phái người điều tra kỹ lưỡng, bầu không khí căng thẳng trong căn cứ kéo dài suốt mấy ngày liền.

Nhưng kết quả là vẫn không tra ra hung thủ rốt cuộc là ai, thậm chí ngay cả chút manh mối cũng không tìm thấy.

Kết quả này khiến Hứa Lương càng thêm kiêng dè.

Gã cảm thấy mình càng phải củng cố thế lực hơn nữa. Trong mạt thế, xưa nay ai nắm đấm cứng hơn thì người đó có quyền lên tiếng. Còn gì giúp gã ưỡn thẳng lưng hơn việc có được sự ủng hộ của nhiều dị năng giả?

Nghĩ đến đây, Hứa Lương liền để mắt tới mấy dị năng giả mới gia nhập căn cứ mà cấp dưới từng nhắc đến.

Dị năng giả đến căn cứ Sơn Hà tuy không nhiều, nhưng lác đác vẫn luôn có vài người.

Đặc biệt là đợt này, có một dị năng giả hệ song hệ Phong - Lôi, và một dị năng giả hệ Thực vật. Hai người này thực sự khiến người ta khó lòng bỏ qua.

Chỉ là không rõ tình hình đối phương thế nào. Người hệ Thực vật kia thì thôi, dù sao cũng không phải dị năng thiên về tấn công mạnh, không theo người khác ra ngoài tìm vật tư cũng là điều dễ hiểu.

Dị năng hệ Thực vật được trời ưu ái, tự mình dùng hạt giống tạo ra chút rau củ quả, những thứ này trong mạt thế đều là đồ tốt, cũng có thể sống rất sung túc.

Nhưng còn dị năng giả hệ song hệ kia thì sao?

Gã nhớ người đó tên là Mặc Tụ, đã đến căn cứ mấy ngày nay rồi mà chẳng có động tĩnh gì.

Ngày thường ngoại trừ thi thoảng ra ngoài trao đổi một số vật dụng cần thiết, thời gian còn lại đều ru rú trong nhà.

Kỳ quặc hơn là, Hứa Lương cũng từng nghĩ đến việc để người khác thăm dò thực lực của anh, còn tìm Phùng Văn Khang đến hỏi xem anh có muốn đi theo đội ngũ ra ngoài tìm vật tư hay không.

Kết quả câu trả lời mà Mặc Tụ đưa ra lại là: Tôi lười!

Người này vậy mà nói rằng vật tư tích trữ trước đó vẫn còn một ít, nên chưa muốn ra ngoài làm việc.

Đã là lúc nào rồi mà còn có người lười đến mức này.

Hứa Lương nghe xong cũng cạn lời, người bên cạnh biết chuyện cũng cảm thấy Mặc Tụ đúng là phí phạm của trời. Nếu bọn họ mà có song hệ dị năng như thế, chắc chắn đã đi ngang trong căn cứ rồi.

Dù vậy, Hứa Lương vẫn quyết định phải chiêu mộ cả hai người này vào đội ngũ của mình.