Mặc Tụ và Mặc Thất đương nhiên ở chung một căn, vì mỗi căn hộ có nhiều phòng ngủ. Để có người hỗ trợ và tăng tính an toàn, Thành Thừa và Lô Bình Uyển cũng không tách ra.
Hai hộ ở đối diện nhau, như vậy nếu có chuyện gì cũng tiện ứng cứu.
Thấy nhóm Mặc Tụ đều hài lòng với chỗ ở, Phùng Văn Khang lại nói thêm vài câu khách sáo, bảo rằng có việc gì cứ tìm ông ta, rồi mới rời đi.
Mặc Tụ biết rõ, Phùng Văn Khang chẳng qua được phái tới để thăm dò tình hình của họ. Đợi một thời gian nữa, khi đã nắm rõ thực lực của họ, sẽ có người đến chiêu mộ.
Hệ thống điểm tín dụng trong căn cứ Sơn Hà hiện tại vẫn chưa hoàn thiện, nên muốn mua gì, đa phần vẫn phải dùng vật đổi vật.
Thấy thời gian còn sớm, bốn người bèn cùng nhau ra ngoài, định đổi lấy một số nhu yếu phẩm sinh hoạt.
Chỉ là Mặc Tụ không ngờ, đúng là oan gia ngõ hẹp. Bọn họ đi dạo trong chợ trao đổi chưa được bao lâu, anh đã nhìn thấy từ xa vài kẻ thù kiếp trước của mình.
Đó là Hứa Lương - nhân vật số hai của căn cứ Sơn Hà, dị năng giả hệ Hỏa, đeo kính không gọng, lúc nào cũng cười tủm tỉm ra vẻ nho nhã.
Cùng với hai tên tay sai của gã, Nhâm Trát và Biện Thái.
Dị năng hệ Hỏa của Hứa Lương có sức tấn công rất mạnh, vào thời điểm này có lẽ đã sắp đạt đến cấp ba.
Hai kẻ còn lại dị năng đều không mạnh, chỉ là dị năng giả cấp một, nhưng nhờ núp bóng Hứa Lương nên ngày thường cũng tác oai tác quái.
Chỉ tiếc, thực lực hiện tại của Mặc Tụ vẫn chưa khôi phục lại phong độ đỉnh cao như kiếp trước, tạm thời chưa thể hành động thiếu suy nghĩ.
Kiếp trước, cũng phải sau khi vào căn cứ Sơn Hà một thời gian, nhờ cơ duyên xảo hợp mà thực lực Mặc Tụ mới thăng tiến vùn vụt, cuối cùng trở thành dị năng giả mạnh nhất căn cứ. Cho nên với thực lực bây giờ, anh chưa động vào Hứa Lương được.
Nhưng mà, mấy tên tép riu khác thì...
Ánh mắt anh kín đáo quét qua Nhâm Trát và Biện Thái, hai kẻ này kiếp trước đều nằm trong số những kẻ truy bắt anh.
Đặc biệt là tên Nhâm Trát, dị năng là cường hóa ngũ quan, tương đương với thiên lý nhãn, thuận phong nhĩ và hàng loạt khả năng do thám tiện lợi khác.
Sau khi dị năng của gã thăng cấp, gã trở thành một công cụ truy vết lợi hại, từng khiến anh nếm không ít khổ sở.
Đang mải suy nghĩ, Mặc Tụ cảm thấy Hứa Lương ở cách đó không xa đang quét mắt về phía mình. Cũng may anh phản ứng nhanh, lập tức nấp sau một cái cây lớn bên cạnh.
Nhâm Trát và Biện Thái thấy Hứa Lương cau mày nhìn về một hướng, cũng tò mò nhìn theo, nhưng chẳng thấy gì cả, bèn kỳ quái hỏi: "Anh Hứa, anh vừa nhìn gì thế?"
Hứa Lương nghe vậy lắc đầu, gã cứ cảm thấy vừa rồi hình như có ai đó đang nhìn chằm chằm mình, khiến gã thấy tim đập nhanh. Nhưng ngẩng đầu lên lại chẳng thấy gì, đành cho rằng mình quá nhạy cảm.
Có ba kẻ này ở đây, Mặc Tụ cũng mất hứng đưa Mặc Thất đi dạo. Nhanh chóng đổi những vật phẩm cần thiết rồi đưa người về nhà.
Mặc Thất quan sát môi trường mới này một lượt, phát hiện nó khác xa so với tưởng tượng của hắn. Tuy con người ở đây đông đúc hơn, nhưng không hiểu sao, luôn mang lại cho hắn cảm giác chướng khí mù mịt.
Buổi tối, bốn người ăn bữa tối đơn giản rồi ai về phòng nấy. Trong phòng chỉ còn lại Mặc Tụ và Mặc Thất.
Suốt dọc đường ăn gió nằm sương, đến đây rồi, hai người cuối cùng cũng có thể tắm rửa chải chuốt sạch sẽ một phen.
Thay bộ đồ ngủ mới, Mặc Thất cảm thấy cả người khoan khoái hơn hẳn.
Tuy nhiên vì đã đổi sang môi trường mới an toàn hơn, phòng ốc lại nhiều, Mặc Tụ bèn đề nghị hai người ngủ riêng. Dù sao trước kia ngủ chung là do điều kiện hạn chế.
Nhưng Mặc Thất làm sao mà chịu, đùa à, nếu tách khỏi Mặc Tụ, thì chuyện tu luyện thần tốc của hắn phải tính sao đây?
Thiếu đi cái "lô đỉnh hình người" tự nhiên này, hắn biết đi đâu tìm sự bổ trợ một vốn bốn lời như thế?
Nhìn thấy bộ dạng không tình nguyện của người đàn ông, Mặc Tụ cuối cùng đành bất lực thỏa hiệp.
Hai người lại nằm chung một giường, ôm nhau ngủ, chỉ là đêm nay Mặc Tụ dường như trầm mặc hơn mọi ngày rất nhiều.
Mặc Thất nhạy bén nhận ra đối phương có tâm sự, đêm đến bèn để ý hơn vài phần.
Đợi đến nửa đêm, khi vạn vật tĩnh lặng, Mặc Thất phát hiện Mặc Tụ lặng lẽ ngồi dậy rời đi.
Hành động của Mặc Thất tuy chưa linh hoạt lắm, nhưng hắn vẫn nhớ những gì Mặc Tụ từng nói với mình trước khi đến đây, rằng họ đến căn cứ Sơn Hà là để gϊếŧ vài người.
Cho nên, việc đối phương ra ngoài vào lúc nửa đêm thế này, chắc chắn có rủi ro.
Nghĩ đến đây, Mặc Thất bèn nén chịu nguy cơ đau đầu, phóng thần thức ra, âm thầm bám theo Mặc Tụ để đề phòng bất trắc.
Đúng như Mặc Thất dự đoán, Mặc Tụ lẻn vào địa bàn của Hứa Lương. Mục tiêu anh nhắm đến chính là Nhâm Trát, kẻ họ đã gặp ở chợ ban sáng.
Vào thời điểm này, cấp bậc dị năng của Nhâm Trát còn rất thấp, không dễ dàng phát hiện ra anh.
Những năm tháng sống ở căn cứ Sơn Hà khiến Mặc Tụ nắm rõ địa hình và môi trường nơi đây như lòng bàn tay, đương nhiên cũng biết rõ Nhâm Trát ở đâu.
Khác với tên Biện Thái thích đêm đêm đàn đúm, Nhâm Trát không ham mê sắc dục, gã thích những lợi ích thực tế hơn, tâm cơ cũng thâm sâu hơn. Ngày thường ngoài việc đi theo Hứa Lương, gã không thích ngủ lại bên ngoài.
Thế nên, Mặc Tụ mới chọn đêm đầu tiên để đột nhập chỗ ở của Nhâm Trát.
Lính canh ở đây không quá nghiêm ngặt, cũng thuận tiện cho Mặc Tụ hành động.
Anh dễ dàng trèo lên tầng hai, từ cửa sổ lẻn vào phòng Nhâm Trát.
Sau đó với tốc độ nhanh như chớp, anh rút con dao găm bên hông ra, trong nháy mắt cắt đứt cổ họng kẻ đang ngủ say trên giường.
Tác giả có lời muốn nói:Mặc Tụ: First blood.
(*"First blood" là thuật ngữ thường dùng trong game để chỉ "chiến công đầu" hoặc "mạng đầu tiên".)