Chương 4: Bóc lột trắng trợn

Cái gọi là tìm vật tư mà Tịch Văn Lâm nói, không phải là mọi người cùng đi, mà là bắt một mình anh phải luồn lách trong tận thế đầy rẫy hiểm nguy, để kiếm đồ ăn thức uống về cho tất cả bọn họ.

Lý do mà bọn họ đưa ra cũng vô cùng đường hoàng, nào là năng lực càng lớn trách nhiệm càng cao, nào là dị năng của anh mạnh nhất trong đám, dĩ nhiên phải gánh vác trọng trách, mọi người cùng giúp đỡ lẫn nhau.

Mặc Tụ khi đó dù trong lòng cũng mơ hồ cảm thấy không ổn, dù sao thì dị năng của anh lúc này cũng mới chỉ vừa chạm đến ngưỡng cấp hai mà thôi.

Nhưng anh lại thấy bọn họ nói không sai, đã đến tận thế rồi, nhân loại đoàn kết là chuyện nên làm.

Nhưng bây giờ nghĩ lại, đây đâu phải là giúp đỡ lẫn nhau, đám người này rõ ràng là đang bóc lột anh một cách trắng trợn.

Mặc Tụ không biết vì sao mình lại sống lại, nhưng anh đã chết một lần rồi, nếu còn nghe mấy lời tào lao này nữa, vậy thà đừng sống lại còn hơn, chi bằng bây giờ liều chết thêm lần nữa cho xong.

Vì vậy, anh nói thẳng một câu: “Không đi.” rồi đẩy gã ra khỏi phòng. Cửa lớn đóng sập, anh lại nằm ườn ra giường.

Kiếp trước, sau khi mạt thế ập đến, anh ngủ còn muộn hơn chó, dậy sớm hơn gà, tất cả đều là vất vả vì người khác. Sống lại một đời, đám người kia đừng hòng mơ tưởng.

Bây giờ dù Thiên Vương lão tử có đến, cũng đừng hòng ngăn cản anh nằm!

Tịch Văn Lâm nhìn cánh cửa đóng chặt trước mắt, hai mắt ngập tràn vẻ khó tin. Phải biết, quen nhau lâu như vậy, gã chưa từng thấy Mặc Tụ có thái độ này bao giờ.

Gã không cam tâm gõ cửa thêm một lúc nữa, nhưng người bên trong vẫn không hề đáp lại.

Một cặp ông bà lão trong phòng khách thấy vậy liền ghé lại hỏi: “Tiểu Lâm à, tình hình gì thế? Sao giờ này rồi mà Tiểu Mặc còn chưa ra ngoài làm việc thế?”

Tịch Văn Lâm thấy ánh mắt của những người khác cũng đang đổ dồn về phía mình, lúc này mới miễn cưỡng nặn ra một nụ cười, nói: “Chắc là hai hôm nay Mặc Tụ hơi mệt rồi, cứ để cậu ấy nghỉ ngơi một hôm đi.”

Bà lão kia nghe vậy thì gật gật đầu, lúc nhìn Tịch Văn Lâm, trên mặt lộ ra nụ cười có chút nịnh nọt, nói: “Cũng khổ cho Tiểu Mặc rồi, nghỉ một hôm thì nghỉ một hôm vậy.

Cơ mà, nghỉ một hôm thì thôi, chứ nghỉ lâu là không được đâu nha! Tiểu Lâm, cậu phải lựa lời nói chuyện với nó đấy, thanh niên trai tráng là phải làm nhiều việc vào, cả đội chúng ta đây đều trông cậy vào nó cả đấy.

Tiểu Mặc nghe lời cậu nhất, chỉ cần là cậu nói, nó nhất định sẽ nghe!”

Tịch Văn Lâm nghe những lời này, trong lòng càng thêm bực bội, nhưng gã biết rõ, lý do gã có được địa vị hơn người trong đội, đều là nhờ gã cố tình tiết lộ với mọi người xung quanh, khiến ai nấy đều tưởng Mặc Tụ nghe lời gã răm rắp.

Thế nên, gã vẫn giả vờ thờ ơ xua tay, nói một câu: “Biết rồi.” Nói xong liền vội vã rời đi.

Một bên khác, Mặc Tụ trong phòng chẳng thèm để ý đến cuộc nói chuyện bên ngoài, anh lại một lần nữa chìm vào giấc ngủ.

Tất cả những gì đã xảy ra ở kiếp trước giống như một thước phim, tái diễn lại một lần nữa trong giấc mơ của anh.

Trong mơ, Mặc Tụ lại thấy được cái ngày tận thế ập đến.

Vốn tưởng đó cũng là một ngày bình thường như mọi ngày, anh ở thư viện vừa chọn sách, vừa lên kế hoạch cho bài tập thực hành đang làm dở.

Hoàn toàn không ý thức được rằng, chuyện kinh hoàng đang âm thầm xảy ra trong trường học.

Không biết từ đâu xuất hiện quái vật tang thi, bắt đầu cắn xé những sinh viên đi ngang qua.