Nhận thức được điều này, Thành Thừa càng kiên định quyết tâm phải đi theo hai người bọn họ.
Đợi sau khi cơm nước no say, thấy trời không còn sớm nữa, Mặc Tụ liền dẫn Mặc Thất trở lại xe địa hình. Kết quả vừa vào trong xe đã nghe thấy tiếng động phía sau.
Quay đầu lại nhìn, hóa ra là Thành Thừa vẫn đang đi theo bọn họ.
Nghĩ đến việc người này mới gia nhập đội ngũ, quả thực cần sắp xếp chỗ ở, Mặc Tụ bèn chỉ tay về phía Lô Bình Uyển cách đó không xa, nói: "Cậu đi theo cô ấy đi."
Nói xong, Mặc Tụ lấy từ trong xe ra hai hộp thịt hộp, bảo cậu ta mang cho Lô Bình Uyển, lại ném cho cậu ta một hộp thuốc trị thương, rồi đóng cửa xe lại.
Lúc này, trong không gian xe chỉ còn lại hai người Mặc Tụ và Mặc Thất.
Mặc Tụ ngả ghế ra, để người bên cạnh nằm xuống thật thoải mái, còn giúp đắp chăn cẩn thận. Sau đó anh mới nằm xuống bên cạnh, lẳng lặng ngắm nhìn gương mặt Mặc Thất.
"Sao thế? Ngủ không được à?" Mặc Thất quay đầu sang nhìn Mặc Tụ hỏi.
Mặc Tụ nghe vậy chần chừ trong giây lát, nắm lấy tay người bên cạnh, khẽ nói: "Lần sau, đừng làm tôi lo lắng nữa, được không?"
Mặc Thất nghe vậy cũng ý thức được việc hôm nay mình chẳng nói chẳng rằng đã đi sâu vào rừng quả thực không thỏa đáng.
Hắn cô độc suốt bao nhiêu năm qua, đã quen với việc một thân một mình.
Tuy những ngày này ở bên Mặc Tụ, nhưng hắn vẫn chưa hình thành thói quen phải báo cáo trước khi hành động. Việc làm người bên cạnh lo lắng, đúng là lỗi của hắn.
"Xin lỗi, sau này nếu có việc gì, tôi nhất định sẽ nói trước với cậu."
Mặc Thất không có thói quen bào chữa cho bản thân. Sai là sai, hắn nhận, sẽ xin lỗi, sẽ ghi nhớ, lần sau sẽ sửa. Quan trọng nhất là, Mặc Tụ xứng đáng để hắn để tâm.
Vừa nói, người đàn ông vừa nắm chặt lấy tay Mặc Tụ. Những ngày qua, tối nào hắn cũng ôm người ta tu luyện, đã thành quen rồi.
Hôm nay ngủ trong xe không tiện ôm ấp, nhưng nắm tay một cái cũng tốt.
Mặc Tụ được nắm tay cũng thấy bình thường, nghe đối phương thẳng thắn nhận lỗi như vậy thì gật đầu, không nhắc lại nữa.
Anh vô cùng tự nhiên giúp Mặc Thất vén lại chăn, sau đó mới cùng người bên cạnh nhắm mắt ngủ.
Đợi đến ngày hôm sau tỉnh lại, bữa sáng đã được chuẩn bị xong.
Thành Thừa trông có vẻ hồi phục rất tốt, sáng sớm đã thúc sinh được một ít cải trắng và khoai tây, ném vào nồi nấu.
Lô Bình Uyển vì hôm qua được chia hai hộp thịt hộp nên cười không khép được miệng. Sáng nay cô bé cũng lấy ra ít mì sợi của mình, giúp một tay chuẩn bị bữa sáng.
Mì khoai tây cải trắng rất nhanh đã nấu xong, một bữa ăn nóng sốt thơm phức thế này đối với bọn họ mà nói đã là một bữa sáng tuyệt vời.
Chỗ ngủ tối qua của Thành Thừa là do Lô Bình Uyển tìm giúp, để bày tỏ lòng biết ơn, sáng dậy cậu ta còn đặc biệt thúc sinh thêm vài quả nhỏ tặng cho cô.
Tuy nhiên bận rộn cả buổi sáng như vậy, dị năng của cậu ta lại cạn kiệt.
Mấy ngày sau, vết thương ở chân Thành Thừa đã hoàn toàn bình phục.
Cậu ta vốn dĩ chỉ bị trẹo chân trong lúc chạy trốn, người trẻ tuổi tốc độ hồi phục nhanh, thể chất dị năng giả lại càng tốt hơn. Cậu ta kiên trì bôi thuốc xoa bóp mỗi ngày, chưa đến hai ngày đã lại nhảy nhót tưng bừng.
Hơn nữa sau khi khỏi hẳn, cậu ta lập tức lon ton chạy theo sau lưng Mặc Thất, suốt ngày mở miệng là đại ca, ngậm miệng cũng đại ca, hận không thể bao thầu tất cả mọi việc vặt vãnh.
Chuyện này khiến mọi người trong đội cảm thấy khó hiểu, dù muốn nịnh bợ thì đối tượng nịnh bợ chẳng phải nên là Mặc Tụ sao?
Chẳng lẽ, cái đầu óc của tên Sát Mã Đặc này cũng có vấn đề?
Nhưng rất nhanh, bọn họ đã nhận ra điều bất thường.
Kể từ lần trước Trang Minh Đức làm việc không tận tâm, cậu ta đã bị "thất sủng". Thành Thừa nhờ việc ra sức lấy lòng Mặc Thất mà đã thế vào vị trí ban đầu của Trang Minh Đức.
Rõ ràng là một tên Sát Mã Đặc trông có vẻ ngốc nghếch, ai ngờ tranh đi cướp lại một hồi, vậy mà lại thành công thượng vị!
Trang Minh Đức thấy vậy thì tức anh ách, nhưng trong lòng có bất mãn đến đâu cũng đành bó tay chịu trói. Chỉ có thể âm thầm hối hận, sớm biết thế thì lúc trước đã không lơ là tắc trách.
Vốn dĩ cậu ta cũng không cảm thấy chút lợi lộc kiếm được từ chỗ Mặc Tụ quan trọng đến thế nào, nhưng bây giờ, nhìn kẻ khác thay thế mình ăn sung mặc sướиɠ, trong lòng khó chịu vô cùng.
Nhưng thèm thuồng thì làm được gì, cậu ta vốn không có dị năng, thể lực cũng chẳng phải tốt nhất trong đội, chỉ đành đứng nhìn mà thôi.
Lại qua thêm hai ngày nữa, bọn họ cuối cùng cũng đến được một thị trấn khá lớn.
Việc đầu tiên Mặc Tụ làm là dẫn mọi người đến một siêu thị tổng hợp.
Ngoài việc thu thập vật tư, bọn họ còn chú trọng tìm kiếm xem có hạt giống rau củ quả nào không để đưa cho Thành Thừa.
Dù sao số trái Cô Nương kia đến ngày thứ hai đã hết sạch, những ngày sau đó nếu không phải cải trắng thì cũng là khoai tây.
Tuy nói giữ lại một củ khoai tây, cắt nhỏ ra là có thể trồng ra vô số củ khoai tây khác, nhưng ngày nào cũng ăn mãi một món thì cũng ngán tận cổ.
Cũng may bọn họ lùng sục một vòng trong siêu thị, còn giải quyết mười mấy con tang thi, coi như không uổng công. Khu vực bán hạt giống hoa cỏ và phân bón gần như không có ai động tới.
Thành Thừa thấy vậy thì hưng phấn chạy tới, vơ vét tất cả những hạt giống có thể ăn được.
Nhìn thấy có hạt giống dâu tây, cậu ta còn lập tức thúc sinh ra mười mấy quả, chia cho Mặc Tụ, Mặc Thất và Lô Bình Uyển.
Mặc Tụ cũng không ngờ trong thời mạt thế mà mình lại có thể nhanh chóng được ăn dâu tây tươi ngon, vừa to vừa ngọt thế này.
Mặc Thất ở bên cạnh nếm thử vị dâu tây, càng híp mắt lại đầy hài lòng, cảm thấy sâu sắc rằng việc giữ lại cái tên đầu cầu vồng này quả là một quyết định sáng suốt!