Trang Minh Đức đến tận bây giờ vẫn chẳng cảm thấy mình làm sai điều gì. Cậu ta cho rằng mình chỉ mệt quá nên chợp mắt một tí, ai ngờ cái gã kia lại khó chiều đến thế, thoắt cái đã chạy biến đi đâu mất.
Nhưng dù có không phục đến đâu, trong lòng cậu ta vẫn dấy lên nỗi sợ hãi. Bởi vì nếu Mặc Thất thật sự xảy ra chuyện gì, Mặc Tụ tuyệt đối sẽ không buông tha cho cậu ta.
Nghĩ đến kết cục của Tịch Văn Lâm, Trang Minh Đức lúc này mới thực sự cảm thấy rùng mình ớn lạnh.
Đợi khi nhìn thấy Mặc Tụ đưa Mặc Thất trở về, cậu ta liền vội vàng nịnh nọt đón đầu. Nào ngờ, đối phương trực tiếp ngó lơ cậu ta, chỉ dẫn Mặc Thất đi đến bên đống lửa rồi ngồi xuống.
Theo sau bọn họ, còn có một cậu chàng Sát Mã Đặc đang đi khập khiễng.
"Anh Mặc, anh Thất, cơm cũng sắp được rồi ạ. Thịt gà hầm thêm chút nữa sẽ ngon hơn, hai anh có muốn uống chút canh trước cho ấm người không?" Lô Bình Uyển bước tới, dịu dàng hỏi.
Mặc Tụ gật đầu, nhận lấy bát canh đối phương đưa tới, dùng thìa múc từng muỗng bón cho Mặc Thất.
Cô gái nhỏ thấy bọn họ bắt đầu ăn, cũng rất tự giác múc cho mình một bát nhỏ, ngồi sang một bên vui vẻ thưởng thức.
Dù sao khoảng thời gian này quy luật vẫn luôn như vậy, chỉ cần cô chủ động làm nhiều việc hơn, những thức ăn này cô đều có phần.
Cách đó không xa, Thành Thừa cũng từng bước từng bước lết tới, nhìn chằm chằm vào cái nồi đang sôi sùng sục bốc khói nghi ngút, không nhịn được nuốt nước miếng ừng ực.
Cậu ta há miệng, muốn hỏi xem liệu mình có thể xin chút canh nóng không, nhưng lại cảm thấy làm người không thể mặt dày như thế được.
Người ta đã cứu mình, bản thân gần như chẳng có thù lao gì để trả thì chớ, giờ lại còn muốn ăn chực uống chờ, thế thì sau này làm sao cậu ta có thể trở thành "vua" trong thời tận thế này được nữa!
Thành Thừa chỉ đành ngồi ở vị trí rìa ngoài nhìn mà thèm, một câu dư thừa cũng ngại không dám nói.
Cũng may Mặc Tụ đã chú ý đến tình cảnh túng quẫn của cậu ta, mà nguyên nhân chủ yếu vẫn là do tiếng bụng kêu của đối phương thực sự quá lớn, bọn họ muốn làm ngơ cũng khó.
Thấy vậy, Thành Thừa ôm bụng cười gượng gạo đầy xấu hổ. Mặc Tụ bèn ra hiệu cho Lô Bình Uyển. Cô bé lập tức hiểu ý, nhanh nhẹn múc một bát canh có cả thịt mang qua.
"Cảm ơn! Cảm ơn nhiều!" Thành Thừa rối rít cảm ơn, húp một ngụm canh thịt nóng hổi, lại cắn được một miếng thịt gà to, nước mắt suýt chút nữa thì trào ra.
Nhìn bộ dạng này của thiếu niên, khóe mắt Mặc Tụ giật giật.
Vị đại lão dị năng hệ Thực vật trong tương lai này, sao lại là một kẻ mít ướt thế nhỉ?
Hai con thỏ và con gà rừng Mặc Tụ săn được đều rất béo, có lẽ do khu vực này ngày càng ít người lui tới, không ai quấy rầy nên chúng phát triển tốt hơn.
Đợi khi thỏ nướng xong, Mặc Tụ bắt đầu chia thịt. Phần ngon nhất đương nhiên thuộc về anh và Mặc Thất, nhưng Lô Bình Uyển và Thành Thừa cũng được chia phần.
Thành Thừa là người mới đến, chỉ được chia một cái đầu thỏ nướng và một bộ khung xương đã lọc hết thịt. Nhưng nhiêu đó thôi cũng đủ khiến cậu ta mãn nguyện lắm rồi, không ngờ con thỏ này chỉ xát chút muối nướng lên mà lại thơm đến thế, ngon hơn gấp vạn lần so với khẩu phần ăn mấy ngày trước của cậu ta.
Ăn chút thịt thỏ, lại uống thêm bát canh thịt, Thành Thừa hồi phục được chút sức lực, bèn chủ động dùng dị năng thúc sinh ra hai củ khoai tây nhỏ, gọt thành miếng thả vào nồi nấu chung.
Mặc Tụ thấy nồi canh hầm khá ngon, bèn lấy thêm ít mì sợi bỏ vào, nấu thành mì nước.
Ngửi thấy mùi thịt thơm nức mũi, những người khác trong đội đều thèm nhỏ dãi. Thế nhưng tất cả bọn họ, bao gồm cả Trang Minh Đức, đều chỉ có thể đứng ngửi mùi mà thôi.
Bữa cơm này Mặc Thất ăn vô cùng thỏa mãn, hắn vô thức xoa xoa cái bụng tròn vo, nghĩ thầm nếu bữa nào cũng được ăn ngon thế này thì tốt biết mấy.
Mặc Tụ ở bên cạnh thấy vậy liền sáp lại gần giúp hắn xoa bụng, vừa xoa vừa cười nói: "Nếu anh thích ăn, sau này có cơ hội tôi sẽ đi săn thêm nhiều thú rừng mang về."
Nghe câu này, Mặc Thất cảm động vô cùng.
Đây là cái "phiếu cơm" thần tiên gì thế này! Nếu không phải biết rõ kiếp trước mình là một ma tu, hắn còn nghi ngờ có khi nào mình đã tích đại công đức gì không, nếu không sao lại may mắn đến mức được người này chủ động tìm tới nhặt về nuôi chứ.
Thấy hai vị đại ca đều đã buông đũa, Thành Thừa mới nhìn chằm chằm vào chỗ canh và mì còn thừa trong nồi.
Cậu ta và Lô Bình Uyển liếc mắt nhìn nhau, hai người ăn ý chia đôi chỗ thức ăn còn lại, vét sạch sành sanh.
Bốn người bọn họ giải quyết sạch sẽ hai con thỏ nướng và đồ ăn trong nồi.
Việc dọn dẹp và rửa nồi sau đó đều do Lô Bình Uyển làm. Thành Thừa gãi đầu đứng tại chỗ, có chút tay chân luống cuống.
Cậu ta muốn phụ một tay, giúp cầm đồ đạc, nhưng chân lại không tiện, chẳng biết nên tìm việc gì để làm.
Ngược lại cô gái nhỏ thấy cậu ta có vẻ căng thẳng, bèn khẽ giọng an ủi: "Không sao đâu, cậu còn đang bị thương, mấy việc vặt này tôi làm là được rồi."
Thành Thừa lúc này mới đỏ mặt gật đầu.
Cậu ta quét mắt nhìn quanh khu trại một vòng, thấy người trong đội cũng khá đông, nhưng lúc nãy khi bọn họ ăn uống, những kẻ này đều không dám lại gần gây sự, trong lòng liền hiểu rõ.
Hai người mà mình vừa gặp được này, chắc chắn là những kẻ cầm đầu!