Nghe Mặc Thất nói vậy, Thành Thừa lập tức có chút căng thẳng nhìn về phía Mặc Tụ. Cậu ta mới ý thức được, hóa ra người này mới là người làm chủ.
Mặc Tụ rất hài lòng trước thái độ coi trọng mình của Mặc Thất, giả vờ suy tư một chút, rồi vẫn gật đầu với Thành Thừa.
Đại lão hệ Thực vật trong tương lai, hơn nữa còn nổi tiếng trượng nghĩa, nhân phẩm tốt.
Bất luận lời đồn là thật hay giả, tạm thời thu nhận cũng chẳng mất gì. Hơn nữa, một kho lương thực di động như vậy, bọn họ thực sự đang rất cần.
Thành Thừa vừa nghe Mặc Tụ đồng ý thu nhận mình, vui sướиɠ đến mức suýt nhảy cẫng lên. Tất nhiên, chỉ là trong tư tưởng thôi. Còn về hành động, cậu ta vừa định đứng dậy thì mới đứng được một nửa đã đau chân ngã phịch xuống.
Thiếu niên xuýt xoa nhe răng trợn mắt một hồi, mới cười nói với Mặc Thất: "Đại ca, anh trai này đồng ý rồi, vậy sau này em chính là đàn em của anh!"
Mặc Thất không biết mình có bao nhiêu thuộc hạ, giờ có thêm một đứa lon ton chạy theo đòi làm đàn em, hắn cũng chẳng lấy làm lạ.
Mặc Tụ thì nhướng mày, không ngờ Thành Thừa lại nói như vậy.
Chẳng lẽ, vì lúc mình chưa tới Mặc Thất đã giúp cậu ta, nên cậu ta mới nhận đối phương làm đại ca?
Sao đứa nhỏ này trông đầu óc cứ không được nhanh nhạy lắm nhỉ?
Nhưng ngốc một chút cũng tốt, ít nhất để người như vậy ở bên cạnh Mặc Thất, anh có thể yên tâm hơn nhiều so với trước kia, dù sao cũng tốt hơn cái tên Trang Minh Đức không đáng tin cậy kia.
Nghĩ đến cảnh tượng hôm nay khi cầm con mồi về trại mà không thấy Mặc Thất đâu, tim anh như muốn nhảy ra khỏi l*иg ngực, cảm giác hoảng loạn đó vẫn còn khiến Mặc Tụ bồi hồi.
Thấy thanh niên không biết đang nghĩ gì mà sắc mặt đột nhiên trở nên khó coi, Mặc Thất vội nắm lấy tay anh, lo lắng hỏi: "Cậu sao thế? Cảm thấy không thoải mái ở đâu à?"
Thấy Mặc Tụ lắc đầu, Mặc Thất lại nhớ ra một chuyện: "Vẫn chưa hỏi cậu, cậu tìm được tôi bằng cách nào thế?"
Tìm bằng cách nào ư? Đương nhiên là dùng dị năng hệ Phong, tìm từng vòng từng vòng một chứ sao!
Tuy rất muốn nổi giận với Mặc Thất, trách hắn không nên chạy lung tung, nhưng trong lòng Mặc Tụ, Mặc Thất chỉ là một bệnh nhân vừa mới hồi phục thần trí được một nửa, sao anh nỡ khắt khe với hắn chứ?
Trách nhiệm trong chuyện này, rõ ràng thuộc về Trang Minh Đức.
Trước khi đi anh đã dặn dò Trang Minh Đức kỹ lưỡng, bảo cậu ta trông chừng Mặc Thất cẩn thận, nhất định không được để hắn xảy ra chuyện. Kết quả, có mỗi việc cỏn con đó mà đối phương cũng không làm được, vậy mà để lạc mất người!
Cũng may Mặc Thất không xảy ra chuyện gì, nếu không, anh nhất định sẽ không tha cho kẻ đó!
Đang mải suy nghĩ, Thành Thừa ở bên cạnh cuối cùng cũng khó nhọc đứng dậy được, bắt đầu kéo Mặc Thất luyên thuyên không dứt.
"Đại ca, anh vẫn chưa nói đâu nhé, vừa rồi rốt cuộc anh dùng dị năng gì thế? Sao vừa ra tay một cái là tang thi ngã gục luôn! Đúng thật là quá lợi hại!"
"Cái gì mà vừa ra tay một cái là tang thi ngã gục?"
Mặc Tụ nghe vậy thì kinh ngạc nhìn sang Mặc Thất, chỉ thấy người đàn ông chậm rãi sờ sờ mũi, nói: "Thì là, thế này này, bọn chúng liền không cử động nữa."
Vừa nói, Mặc Thất vừa bắt chước tư thế giải quyết tang thi lúc nãy, giơ tay lên.
Tuy trước mắt không có tang thi để thực hành tại chỗ, nhưng kết hợp lời nói của thiếu niên và hai cái xác tang thi trên mặt đất, không khó để tưởng tượng chuyện gì vừa xảy ra.
Thảo nào lần đầu tiên gặp Mặc Thất, trên người đối phương chỉ có một vết thương do tang thi cắn ở cổ tay. Rõ ràng khi đó Mặc Thất đi lại bất tiện, theo lý thuyết thì tuyệt đối không thể trốn thoát được.
Vậy nên, con tang thi cắn Mặc Thất khi đó, chắc hẳn chính là cái xác nằm trong góc nhà kho mà anh đã nhìn thấy.
Còn cả lần trước, khi đối phương bị Tịch Văn Lâm cố tình đưa đi, bỏ lại trong rừng sâu, cũng có một con tang thi ngã gục trên đất.
Hóa ra, tất cả đều không phải trùng hợp!
Nghĩ đến đây, ánh mắt Mặc Tụ trở nên phức tạp: "Anh vẫn luôn có năng lực này sao?"
Mặc Thất cũng không định giấu giếm, gật đầu với anh, rồi bổ sung thêm một câu: "Nhưng mà, số lượng tang thi có thể đối phó cũng có hạn."
"Thì ra là vậy."
Mặc Tụ nghe xong cảm thấy lời giải thích này rất hợp lý. Nếu thực sự chỉ cần giơ tay lên là có thể dễ dàng đối phó với tang thi, bọn họ cũng chẳng cần phải dè dặt suốt dọc đường đi như thế.
Xem ra năng lực của Mặc Thất cũng không mạnh đến mức đó. Chỉ là không biết vì nguyên nhân gì, hắn có cách kháng lại virus tang thi, còn có thể dùng thủ đoạn đặc biệt khiến tang thi mất khả năng hành động.
Chỉ là, số lượng có thể xử lý chắc rất ít. Có lẽ một lần chỉ xử lý được một hai con, nhiều hơn nữa thì không được.
Cũng không biết năng lực này có giống dị năng thông thường không, có cần thời gian hồi phục không.