Vì sự an toàn của người quan trọng, Mặc Tụ không ngại hy sinh mạng người.
Cũng may Mặc Thất xưa nay luôn nhạy cảm với loại sát ý và ác ý này, kiếp trước, kẻ muốn gϊếŧ hắn nhiều không đếm xuể.
Hắn trong nháy mắt đã nhận ra sự lo lắng và dự tính của Mặc Tụ, giữ lấy tay đối phương, khẽ lắc đầu với anh.
Trong lúc làm những hành động này, một mảnh thần thức nhỏ của Mặc Thất đã lập tức ghim vào trong não Thành Thừa, lặng lẽ ký kết khế ước chủ tớ với cậu ta.
Thành Thừa hoàn toàn không biết chuyện gì vừa xảy ra, chỉ theo bản năng rùng mình một cái. Không hiểu sao, cảm giác phục tùng và ỷ lại đối với vị đại ca mới nhận này bỗng chốc tăng lên rất nhiều.
Đây có phải là dấu hiệu cho thấy cậu ta và đại ca vô cùng có duyên không?
Ở một bên khác, Mặc Thất không biết suy nghĩ của Thành Thừa. Hắn day day ấn đường, quả nhiên làm dấu ấn chủ tớ vào lúc này vẫn hơi quá sức.
Nếu đổi là người khác, Mặc Thất sẽ không làm vậy, sức lực hiện tại của hắn, tiết kiệm được chút nào hay chút đó.
Cũng tại thấy thằng nhóc này không tầm thường, trực giác mách bảo hắn rằng đối phương sau này e là sẽ có chỗ dùng rất lớn. Không muốn để người này cứ thế chết đi, như vậy thì tiếc quá.
"Yên tâm, cậu ta sẽ không nói ra ngoài đâu." Người đàn ông nói với giọng điệu trấn an Mặc Tụ, bóp nhẹ lòng bàn tay đối phương.
Có dấu ấn này, Thành Thừa có muốn nói cũng không nói được.
Mặc Tụ không rõ uẩn khúc bên trong, chỉ nghĩ là người bên cạnh mềm lòng.
Tuy rất muốn mở miệng nói cho đối phương biết mạt thế này tàn khốc đến mức nào, nhưng anh lại không muốn phơi bày bộ mặt lạnh lùng vô tình của mình trước mặt Mặc Thất.
Thế là, anh đành gật đầu, ánh mắt sắc bén nhìn về phía Thành Thừa.
Cách không tung ra một tia sét, trực tiếp đánh toạc và thiêu rụi một cái cây cách đó không xa, Mặc Tụ mới dùng giọng điệu đe dọa nói: "Chuyện hôm nay cậu nhìn thấy Mặc Thất đối phó với tang thi thế nào, không được để cho người khác biết. Nếu có bất kỳ ai biết chuyện này từ miệng cậu, thì cái cây này chính là kết cục của cậu."
Nhìn cái cây bị sét đánh đen thui cách đó không xa, Thành Thừa nuốt nước bọt cái ực, gật đầu lia lịa.
Cậu ta vốn tưởng đại ca lợi hại, không ngờ người bên cạnh đại ca cũng lợi hại đến thế!
"Anh, anh yên tâm, dù có kề dao vào cổ, em cũng tuyệt đối sẽ không nói chuyện này ra ngoài!"
Nói đến đây, Thành Thừa cảm thấy mình trông hèn quá, bèn vỗ ngực nói với Mặc Tụ, vẻ mặt nghiêm túc: "Hơn nữa, đại ca đã cứu mạng em, sau này chính là đại ca ruột của em! Em đây cái gì cũng không có, nhưng tuyệt đối có nghĩa khí!"
Thấy Thành Thừa bộ dạng chắc như đinh đóng cột, Mặc Tụ mới quyết định tạm tha cho đối phương, định dẫn bọn họ rời đi.
Kết quả đi chưa được hai bước, đã bị thiếu niên phía sau gọi giật lại.
Thành Thừa gãi gãi cái đầu cầu vồng rối bù, có chút ngại ngùng nói: "Cái đó đại ca, anh Mặc, có thể đợi em chôn cất thi thể hai người bạn rồi chúng ta hẵng về được không?"
Nghe vậy, ánh mắt Mặc Tụ quét qua hai cái xác tang thi trên mặt đất, gật đầu với Thành Thừa.
Anh cũng không ngại lãng phí thêm chút thời gian này, tiện thể còn giúp một tay.
Mặc Thất thấy Mặc Tụ đã ra tay, cũng chậm rãi làm theo. Tuy chỉ là nhặt vài viên đá nhỏ, vứt đi mấy cành cây khô bên cạnh, trông hoàn toàn như đang làm cho có lệ, nhưng dẫu sao cũng tính là có giúp đỡ.
Thấy hai người này vậy mà chịu giúp mình chôn xác, cũng chẳng tỏ vẻ ghét bỏ hay mất kiên nhẫn, trong lòng Thành Thừa cảm động muốn chết.
Thiếu niên vác cái đầu cầu vồng rối bời, hốc mắt đỏ hoe, trông càng thêm buồn cười.
Đợi sau khi chôn cất xong xuôi, ba người mới rời đi, quay trở lại nơi đội ngũ đóng quân.
Suốt dọc đường, Thành Thừa khá trầm mặc, có lẽ vì vừa phải chấp nhận cú sốc bạn bè qua đời. Cậu ta tuổi trẻ khí thịnh, sự lương thiện trong lòng vẫn chưa bị mài mòn, nên mới đau buồn đến thế.
Mặc Tụ và Mặc Thất đều không an ủi cậu ta, Mặc Tụ thì đã quá quen thuộc với những chuyện này trong mạt thế, còn Mặc Thất thì đã nhìn quen cảnh sinh ly tử biệt. Cho nên, Thành Thừa chỉ có thể tự mình tiêu hóa nỗi bi thương trong lòng.
Trên đường về, Mặc Tụ có dùng chút dị năng hệ Phong hỗ trợ. Nên dù mang theo Thành Thừa chân cẳng không linh hoạt, bọn họ cũng không tốn quá nhiều thời gian.
Đợi đến khi về gần tới trại, liền ngửi thấy mùi thịt thơm nức mũi bay ra.
Tuy rằng trước đó Mặc Tụ vừa về đến nơi thấy Mặc Thất không có ở đó liền vứt con mồi bỏ đi ngay, nhưng cũng may cô nàng Lô Bình Uyển xưa nay luôn tinh ý, biết việc.
Cô bé tuy trong lòng lo lắng bất an, nhưng cũng biết con mồi dính máu không thể cứ vứt bừa ở đây, bèn chủ động lột da, vặt lông hai con thỏ và một con gà rừng.
Hai con thỏ rừng được xát muối nướng từ từ trên giá, gà rừng thì bỏ vào nồi nấu chung với nấm nhặt được.
Trang Minh Đức cũng ở bên cạnh, lần này thì còn tâm trí đâu mà thèm ăn. Mắt phải của cậu ta giờ tím bầm một mảng lớn, là do lúc nãy Mặc Tụ trở về không thấy người đâu, đã trực tiếp lao vào đấm.
Trang Minh Đức cảm thấy cú đấm đó của đối phương suýt chút nữa đánh cho cậu ta ngốc luôn, nhưng không ngốc, mà lại bị đánh cho tỉnh cả người.
Giờ phút này, cậu ta đang vẻ mặt đầy thấp thỏm đi vòng quanh đống lửa, không biết phải làm sao cho phải. Nhưng dù đã đến nước này, điều cậu ta sợ hãi hơn cả chính là không biết phải hứng chịu cơn thịnh nộ của Mặc Tụ như thế nào.