Chương 40: Đại lão dị năng hệ Thực vật (2)

Ngẩng đầu lên, nhận thấy ánh mắt có phần ghét bỏ của người đàn ông đối diện, Thành Thừa cuống đến mức toát cả mồ hôi.

Cậu ta nôn nóng muốn thể hiện bản thân, bèn nỗ lực thêm một phen, cuối cùng cũng thúc ra được một quả nhỏ màu vàng.

Thành Thừa như dâng hiến báu vật nói: "Anh anh anh! Anh nhìn xem, em tạo ra quả rồi này, anh mau nếm thử đi, đây là đặc sản quê em, gọi là trái Cô Nương*, ngọt lắm đấy!"

(*Trái Cô Nương/Guniang: Một loại quả thuộc họ Tầm bóp/Thù lù, quả tròn màu vàng, vị ngọt chua thanh mát.)

Mặc Thất cầm lấy quả nhỏ tròn vo vàng ươm trong tay đối phương, bỏ vào miệng: "Cô Nương? Tên gì kỳ quái thế?"

Nói thiệt thì, quả này ăn vào giòn giòn, ngọt ngọt, lại còn mang theo mùi thơm thanh mát, mùi vị quả thực rất không tồi.

Mặc Thất ăn xong quả nọ thì chép miệng, cảm thấy vẫn còn thòm thèm, bèn nói tiếp với Thành Thừa: "Cậu chỉ có thể tạo ra được mỗi một quả này thôi à?"

Nếu tốn bao nhiêu công sức mà chỉ ra được tí quả thế này, thì người này dường như cũng chẳng có tác dụng gì mấy, hay là vứt luôn ở đây cho xong.

Thành Thừa dường như đọc hiểu ý tứ trong biểu cảm của Mặc Thất, lau mồ hôi lạnh trên trán.

Thực ra bình thường cậu ta có thể tạo ra được khá nhiều, nhưng vừa rồi cậu ta đã chạy thục mạng suốt cả quãng đường. Để ngăn cản hai con tang thi kia, cậu ta lại dùng rất nhiều dị năng tạo ra dây leo cản đường chúng.

Cho nên hiện tại, cơ thể cậu ta gần như đang ở trạng thái cạn kiệt dị năng.

Nhưng đại ca mới nhận đã nói thế rồi, cậu ta cũng không thể không biểu hiện cho tốt. Nếu không để một mình cậu ta ở lại cái nơi mạt thế đáng sợ này thì quá nguy hiểm.

Thế là, Thành Thừa lại nỗ lực một phen, cuối cùng tạo ra thêm được năm sáu quả nhỏ nữa, rồi giơ đến trước mặt Mặc Thất, nói: "Đại ca, cho anh! Bây giờ trạng thái của em không tốt lắm, đợi dị năng của em hồi phục hoàn toàn, ngày nào em cũng tạo quả cho anh ăn!"

Thành Thừa cười nịnh nọt, Mặc Thất gật đầu. Nếu là như vậy, thì cũng không uổng công hắn cứu cậu ta một mạng.

Quả nhiên, cứu được một người có dị năng hệ Thực vật cũng coi như có chút tác dụng, đến lúc đó ngày nào cũng có rau quả tươi ăn, Mặc Tụ nhất định cũng sẽ thấy vui.

Mặc Thất đang nghĩ ngợi, liền nghe thấy tiếng bước chân truyền đến từ cách đó không xa. Tuy nhiên, hắn không hề cảm thấy căng thẳng, bởi vì âm thanh đó cùng khí tức của người tới, đã giúp hắn nhận ra đó là ai.

Quay đầu lại, quả nhiên nhìn thấy một gương mặt quen thuộc, trên mặt thanh niên còn mang theo biểu cảm lo lắng.

Mặc Thất cười vẫy tay với anh: "Mặc Tụ, cậu đến rồi!"

Mặc Tụ không kịp đáp lời, việc đầu tiên là lao đến trước mặt người đàn ông, kiểm tra hắn kỹ lưỡng một lượt, thấy hắn không bị thương mới thở phào nhẹ nhõm.

Lúc này anh mới chú ý đến Thành Thừa đang ngồi bệt dưới đất, trông vô cùng chật vật.

Mặc Tụ hỏi, ánh mắt quét một vòng từ trên xuống dưới người Thành Thừa mang theo sự dò xét: "Đây là ai?"

Thấy dáng vẻ thân thiết của hai người đối diện, Thành Thừa đoán đây chắc là bạn của đại ca mới nhận. Cậu ta gãi đầu, khách sáo trả lời: "Cái đó, xin chào, em tên là Thành Thừa."

Mặc Tụ sững sờ trong giây lát khi nghe cái tên này: "Thành Thừa?"

Nếu anh nhớ không nhầm, kiếp trước dường như có một đại lão dị năng hệ Thực vật vô cùng lợi hại, cũng tên là Thành Thừa.

Rất nhanh, Mặc Tụ liền chú ý đến thi thể hai con tang thi trên mặt đất, cau mày nói: "Chuyện này là sao nữa?"

Thành Thừa nương theo tầm mắt của Mặc Tụ, nhìn thấy hai người anh em tốt vừa quen chưa được mấy ngày đã chết không nhắm mắt, lại muốn khóc.

Khát vọng tận thế của cậu ta, tình huynh đệ của cậu ta, biển sao trời mênh mông của cậu ta, chưa bắt đầu đã kết thúc mất tiêu rồi!

Nhìn thiếu niên dưới đất đang chảy hai dòng máu mũi, khóc lóc ỉ ôi với bộ dạng xấu xí, Mặc Tụ có chút nghi ngờ không biết mình có nhầm lẫn gì không.

Vị đại lão hệ Thực vật sẽ nổi lên như cồn vào hai năm sau trong tương lai, thật sự là cái tên sửu nhi lông bông, miệng còn hôi sữa trước mắt này sao?

Nhưng rất nhanh, Mặc Thất ở bên cạnh đã chủ động mở lời: "Mặc Tụ, cậu ta nói cậu ta là dị năng giả hệ Thực vật."

Mặc Thất bây giờ nói chuyện giống như người bình thường bật tốc độ 0.5, lại còn thi thoảng bị kẹt đĩa, cũng may Mặc Tụ xưa nay luôn có thừa kiên nhẫn với hắn.

Mặc Tụ thầm nghĩ: "Dị năng giả hệ Thực vật?"

Lần này thì ngay cả dị năng cũng khớp rồi, xem ra cái cậu Thành Thừa này tám chín phần mười chính là cùng một người với vị đại lão kiếp trước.

Chỉ là không ngờ, bây giờ trông cậu ta lại non nớt đến thế.

Mặc Thất chủ động mở miệng: "Mặc Tụ, trái cây."

Số trái Cô Nương lấy được từ chỗ Thành Thừa lúc nãy, Mặc Thất mới ăn quả đầu tiên. Cảm thấy mùi vị không tệ, số còn lại hắn đều cất đi, định bụng để dành cho Mặc Tụ ăn.

Mặc Tụ nhìn thấy thì có chút ngạc nhiên và vui mừng: "Thứ này đúng là lâu lắm rồi chưa được ăn."

Anh cũng chẳng khách sáo, trực tiếp cầm một quả bỏ vào miệng.

Thấy người đàn ông đối diện đang nhìn mình chằm chằm với vẻ mong chờ, anh cười xoa đầu hắn, nói: "Đặc biệt để dành cho tôi à?"

Mặc Thất gật đầu: "Ừm!"

Nghe vậy, nụ cười trên mặt Mặc Tụ càng rạng rỡ thêm vài phần. Cảm giác được người ta thật lòng nhớ thương thế này cũng khá tốt.

Anh ăn thêm hai quả nữa rồi thôi, số còn lại đều đút cho Mặc Thất.

Thành Thừa vẫn luôn ngồi dưới đất nhìn sự tương tác của hai người này, trong lòng cứ cảm thấy có chỗ nào đó sai sai. Nhưng nếu bắt nói sai ở đâu, cậu ta lại không nói ra được.

Chỉ là cái chân què của cậu ta vẫn còn đau, vết thương trên mặt nói ra thì là chuyện nhỏ, cùng lắm là sẹo tí xíu, cậu ta không để ý. Nhưng sắc trời cũng không còn sớm nữa, bọn họ không thể cứ ở mãi trong khu rừng này được, như vậy thực sự quá nguy hiểm.

Thế là, chần chừ một lát, Thành Thừa vẫn mở miệng nói: "Cái đó, hai vị đại ca, các anh nói chuyện xong chưa ạ?"

Mặc Thất vì bị cắt ngang màn tương tác nên có chút không vui liếc xéo cậu ta một cái, lúc này mới mở miệng hỏi Mặc Tụ: "Thấy thế nào? Có muốn mang cậu ta về không?"

Mặc dù bản thân hắn cảm thấy có thêm một thằng nhóc hệ Thực vật cũng có chút tác dụng, nhưng nếu Mặc Tụ không thích, thì bỏ đi vậy.