Chương 3: Tìm vật tư

Mãi cho đến khi tiếng gõ cửa bên ngoài vang lên dồn dập không ngừng, Mặc Tụ mới có phần khó nhọc tỉnh lại.

Đầu anh vẫn còn hơi đau, toàn thân mệt mỏi rã rời.

Nhưng người bên ngoài cứ gõ mãi không thôi, dường như nếu anh không dậy mở cửa thì sẽ không chịu bỏ qua.

Hết cách, Mặc Tụ đành phải lê lết tấm thân nặng trĩu ra đến bên cửa.

“Mặc Tụ, sao cậu mở cửa lâu thế? Vẫn chưa dậy à? Giờ nào rồi mà còn chưa dậy, đến lúc ra ngoài tìm vật tư rồi!”

Cửa phòng vừa mở ra, gã thanh niên bên ngoài liền đảo mắt nhìn anh một lượt từ trên xuống dưới, bực bội nói.

Mặc Tụ nghe vậy thì cau mày, tai anh có hơi ong ong, đầu óc vẫn còn khó chịu. Anh phải mất một lúc mới nhận ra người trước mặt là ai.

Kẻ đến là Tịch Văn Lâm, đàn anh năm tư của anh, một gã tiểu nhân giả dối ích kỷ, lại thích làm màu làm mè. Đồng thời, cũng là một trong những kẻ tay sai của đám người đã hại chết anh.

Nhưng mà, có gì đó không đúng. Ban đầu anh tự bạo tinh hạch, tuy không thể gϊếŧ sạch đám người vây đánh mình, nhưng mấy kẻ đứng tương đối gần anh, chắc chắn không thể sống sót.

Mà Tịch Văn Lâm này, chính là kẻ đứng gần anh nhất. Hắn đáng lẽ phải chết rồi mới đúng, sao còn có thể bình an vô sự xuất hiện trước mặt anh thế này?

Vừa nhìn thấy kẻ thù, sát khí từ trên người Mặc Tụ bộc phát ra theo bản năng.

Ánh mắt lạnh như băng kia khiến Tịch Văn Lâm đứng đối diện thấy sống lưng ớn lạnh, gã thậm chí còn vô thức lùi lại một bước, nuốt nước bọt, hỏi: “Mặc, Mặc Tụ, cậu sao thế?”

Nghe thấy lời của đối phương, Mặc Tụ mới hoàn hồn.

Thái độ của Tịch Văn Lâm đối với anh rõ ràng là không đúng, hơn nữa, bộ dạng của gã trông không giống với dáng vẻ của gã ở căn cứ Sơn Hà về sau này, luôn có cảm giác như trẻ hơn mấy tuổi.

Nghĩ vậy, Mặc Tụ lại đảo mắt nhìn căn phòng một vòng nữa, nhưng càng nhìn lại càng thấy mông lung.

Nơi này, sao lại giống hệt căn biệt thự ở ngoại ô, nơi mà anh từng dẫn theo bạn học mình cứu được và những người sống sót gặp trên đường đến ở tạm, vào mấy tháng đầu sau khi mạt thế bắt đầu vậy.

Ngoài cửa sổ vọng vào một tràng âm thanh ồn ã, Mặc Tụ không thèm đếm xỉa đến Tịch Văn Lâm ở ngoài cửa, anh xoay người, lẳng lặng đi đến bên cửa sổ.

Qua ô cửa sổ, anh nhìn thấy những gương mặt từng xuất hiện trong ký ức, có những người trong ấn tượng của anh đã sớm bỏ mạng trong miệng tang thi, vậy mà giờ đây lại đang sống sờ sờ.

Đến tận giây phút này, Mặc Tụ mới ý thức được rằng, dường như, mình đã sống lại.

“Mặc Tụ, rốt cuộc cậu bị sao thế? Có chỗ nào không khỏe à?” Tịch Văn Lâm bước vào phòng.

Thấy Mặc Tụ mở cửa xong liền lơ mình, thái độ lại vô cùng khác thường, trong lòng gã dấy lên cảm giác kỳ quái.

Nghe thấy giọng nói của đối phương lại vang lên, Mặc Tụ cũng hít sâu một hơi. Xét đến tình hình hiện tại và thực lực của bản thân lúc này, anh tạm thời thu lại sát tâm.

“Tìm tôi có việc gì?” Giọng của chàng thanh niên rất lạnh nhạt.

Tịch Văn Lâm nghe thấy câu hỏi của đối phương thì sững sờ một lúc, có phần kỳ quái nói: “Tất nhiên là ra ngoài tìm vật tư rồi, Mặc Tụ, hôm nay rốt cuộc cậu bị làm sao thế?”

“Tìm vật tư?”

Mặc Tụ rũ mắt xuống, lục lọi trong đống ký ức bị dồn vào một góc trong não, xem như đã hoàn toàn hiểu rõ lý do đối phương đến tìm mình.

Trước đây anh chưa từng nhận ra, hóa ra mình đã bắt đầu làm trâu làm ngựa từ sớm như vậy.