Người đàn ông cau mày, cảm thấy công sức bỏ ra coi như đổ sông đổ biển. Vốn tưởng kiếm thêm được một viên tinh hạch, ai ngờ lại là một con người.
Mặc Thất xoay người định bỏ đi, nào ngờ người nằm dưới đất lại tỉnh dậy đúng lúc này, túm chặt lấy ống quần hắn, mở miệng van nài: "Cầu xin anh, cứu tôi với!"
Nghe vậy, nhìn kẻ nằm dưới đất đầu đầy máu me như quả bầu máu, tóc tai lại còn nhuộm ngũ sắc sặc sỡ, phản ứng đầu tiên của Mặc Thất chính là: Xấu quá, từ chối!
Thật không biết tên này mắc bệnh gì, màu sắc trên đầu là thế nào nữa? Sâu róm bảy màu thành tinh chắc?
Tu chân giới xưa nay vẫn luôn lấy kẻ mạnh làm vua, xét ở một góc độ khác, tu chân giả bọn họ còn lạnh lùng và coi nhẹ sống chết hơn cả người bình thường.
Cho nên Mặc Thất sẽ không vì tùy tiện nhìn thấy một người cầu cứu trên đường mà thực sự ra tay cứu giúp.
Nhưng không biết do khát vọng sống của người nằm dưới đất quá mạnh mẽ hay vì lý do nào khác, cậu ta vậy mà sống chết túm chặt lấy ống quần Mặc Thất không buông.
Hơn nữa, xem ra đối phương cũng không bị thương nặng như vẻ bề ngoài.
Người nọ lồm cồm bò dậy, quệt đi vệt máu trên mặt, nói với Mặc Thất: "Làm ơn đi anh trai, giúp tôi một tay! Tôi chỉ bị thương ở chân thôi, không cẩn thận ngã xuống đất. Tôi... tôi có dị năng hệ Thực vật! Có thể tạo ra hoa quả!"
Nghe lời người dưới đất nói, lần này Mặc Thất ngược lại không lập tức bỏ đi ngay.
Dị năng hệ Thực vật không phải hắn chưa từng nghe qua, chỉ là chưa từng nhìn thấy.
Người này có thể thúc giục cây cối sinh trưởng, vậy mang theo cậu ta chẳng khác nào mang theo một trạm cung cấp rau củ quả di động trong thời tận thế. Vậy thì người này quả thực có chút tác dụng!
Tuy nhiên rất nhanh, Mặc Thất đã nhận ra lý do đối phương cầu cứu gấp gáp như vậy không chỉ đơn thuần vì bị thương. Bởi vì ngay sau đó, cách đó không xa có hai con tang thi đang đuổi tới.
Nhắc mới nhớ, hai con tang thi này và kẻ đang nằm rạp dưới đất kia có một điểm chung nho nhỏ, đó chính là màu tóc của cả ba đều rất chi là "đột phá".
Một đứa tóc xanh lá, một đứa tóc xanh lam, cộng thêm cái đầu cầu vồng dưới đất, trông y hệt ba anh em gia tộc Táng Ái*.
(*Đây là một nhánh nổi tiếng nhất thuộc trào lưu văn hóa Sát Mã Đặc (Shamate - 杀马特) thịnh hành tại Trung Quốc vào khoảng những năm 2000 - 2010.)
Biết đâu chừng hai con tang thi này xuất hiện ở đây lại có liên quan đến người này.
Người dưới đất chú ý đến tầm mắt của Mặc Thất, khi nhìn thấy hai con tang thi kia, trong đáy mắt cậu ta lướt qua một tia bi thương.
Cậu ta giải thích với hắn: "Bọn họ là anh em tốt tôi gặp được trên đường chạy trốn mấy hôm trước, chúng tôi vốn rất hợp nhau, còn hẹn ước sẽ cùng nhau tung hoành ngang dọc trong tận thế. Ai ngờ đâu, hôm qua chúng tôi không may gặp phải bầy tang thi, bọn họ đều bị cắn..."
Người nọ vừa nói, vừa quệt một vệt máu trên mặt. Mặc Thất lúc này mới phát hiện, đối phương trông tuổi tác không lớn lắm, cùng lắm cũng chỉ mười sáu mười bảy tuổi, vẫn là một cậu nhóc choai choai.
Nếu chỉ đơn giản như lời cậu ta nói, thì hai con tang thi này lẽ ra không thể đi theo đến tận đây.
Cho nên, xác suất lớn hơn là, sau khi hai người kia bị tang thi cắn, cậu thanh niên dưới đất này vẫn không từ bỏ bọn họ.
Chỉ là, dù có không tình nguyện đến đâu, bi kịch vẫn xảy ra. Virus tang thi khuếch tán, cuối cùng vẫn cướp đi lý trí của bọn họ.
Cậu chàng đầu cầu vồng lúc này mới buộc phải từ bỏ họ, lựa chọn chạy trốn, nhưng trên đường lại không cẩn thận bị thương.
Đoán được điểm này, khi hai con tang thi kia lao về phía bọn họ, Mặc Thất bèn giơ tay lên, cách không hút đi ma khí trên người bọn chúng, khiến hai con tang thi ngã gục xuống, trở lại thành những cái xác bình thường.
Cậu đầu cầu vồng kinh ngạc nhìn cảnh tượng trước mắt, cảm thấy người đàn ông trước mặt dường như biết ma thuật, chỉ đơn giản vung tay một cái, tang thi vậy mà đã dừng lại.
Thiếu niên không ngừng trầm trồ: "Chuyện này là sao thế? Đây rốt cuộc là dị năng gì? Trông thần kỳ quá đi mất!"
Mặc Thất nhìn bộ dạng này của cậu ta, nhếch khóe miệng: "Tôi thấy cậu bây giờ tinh thần phấn chấn gớm nhỉ."
Cậu nhóc đầu cầu vồng nghe vậy thì gãi gãi đầu, nhìn chằm chằm vào thi thể hai con tang thi trên mặt đất, lại có chút muốn khóc.
Thế nhưng nước mắt cậu ta vừa chực trào ra, Mặc Thất đã mất kiên nhẫn nói một câu: "Nín ngay."
Sau đó, người dưới đất vậy mà theo phản xạ có điều kiện nuốt ngược nước mắt vào trong.
Sao anh em tốt vừa mất, đến khóc cũng không cho khóc thế này...
Cậu nhóc đầu cầu vồng bĩu môi, có chút u oán liếc nhìn Mặc Thất một cái. Nhưng cậu ta cũng biết rõ rốt cuộc là đối phương đã cứu mình, nên vẫn vội vàng cảm kích nói: "Cái đó đại ca, cảm ơn anh đã cứu em! Thật ra em bị thương không nặng, chỉ là vừa nãy không cẩn thận vấp ngã, còn đập cả mặt xuống đất, giờ vẫn đau lắm. Đúng rồi, em tên là Thành Thừa. Đại ca, anh tên là gì? Chiêu vừa rồi của anh ngầu quá xá! Cái đó, em có thể đi theo anh không?"
Lời của đối phương cứ câu này nối tiếp câu kia, như súng liên thanh, nhìn qua là biết ngày thường thuộc dạng nói nhiều.
Mặc Thất lặp lại tên của đối phương một lần, thấy cậu thanh niên gật đầu, lại quét mắt nhìn cậu ta một lượt, nói: "Cậu vừa nói, cậu có dị năng hệ Thực vật."
Thành Thừa nghe vậy lập tức gật đầu lia lịa, rồi móc từ trong túi ra một hạt giống nhỏ không biết là hạt gì, bắt đầu thúc giục sự sống.
Chỉ tiếc là, tốn không ít sức lực, cũng chỉ giục sinh ra được hai cái lá.