Đáng tiếc đổi một thế giới, những pháp khí đó giờ đều không còn nữa.
Nhưng đợi hắn hồi phục thêm chút nữa, có thể nghĩ cách luyện chế cho Mặc Tụ một cái.
Mặc Thất kiếp trước xuất thân là tán tu, đặc điểm lớn nhất của tán tu chính là toàn năng, cho nên pháp khí, Mặc Thất cũng biết luyện.
Đến lúc đó làm xong tặng cho Mặc Tụ, cậu ấy nhất định sẽ rất vui.
Người đàn ông đang tính toán chuyện tặng quà trong lòng, còn Mặc Tụ thì đang lo nghĩ làm sao để cuộc sống của họ tốt hơn.
Tuy rằng đến căn cứ Sơn Hà thì điều kiện chắc chắn sẽ tốt hơn trên đường, nhưng đoạn đường dài thế này, chỉ ăn mãi mấy thứ đồ ăn nhanh trong túi cũng không ổn.
Hai ngày nay khi xe dừng lại, đã có người thử đào rau dại quanh đó để ăn. Mặc Tụ không đi đào, tuy anh cũng biết một hai loại, nhưng anh không muốn ăn rau dại lắm.
Anh cũng hỏi Mặc Thất, Mặc Thất cũng giống anh, đều hứng thú với thịt hơn.
Thế là lần này khi xe dừng lại nghỉ ngơi, Mặc Tụ tính toán một chút, dù họ có lái xe liên tục thì trước khi trời tối cũng không thể đến thị trấn tiếp theo được.
Vì vậy, anh dứt khoát dừng xe sớm hơn một chút, chọn một nơi thích hợp để hạ trại. Sau đó liền nhắm đến khu rừng bên cạnh, muốn vào đó kiếm chút thịt thú rừng.
Nhưng trải qua chuyện của Tịch Văn Lâm, dù đối phương đã bị anh gϊếŧ chết, Mặc Tụ vẫn ăn một lần khôn một lần.
Lần này để đảm bảo an toàn cho Mặc Thất, anh không rời đi ngay. Mà tìm đến Lô Bình Uyển và Trang Minh Đức trước, nhờ họ giúp đỡ.
Cô bé nghe Mặc Tụ nói muốn đi săn thú rừng thì rất vui, điều này có nghĩa là bọn họ có cơ hội được ăn đồ nóng, biết đâu còn được ăn thịt tươi.
Cô bé lập tức mở miệng: "Vừa nãy xuống xe em thấy cách đó không xa có ít nấm ăn được, hồi bé em hay lên núi hái nấm lắm. Em có thể đi hái một ít về, đến lúc đó hầm chung với thịt."
Mặc Tụ nghe vậy gật đầu, bảo Tiểu Uyển tiện thể nhặt thêm ít củi về. Sau đó anh để Trang Minh Đức trông chừng Mặc Thất, dặn dò cậu ta nhất định phải đảm bảo an toàn cho đối phương rồi mới rời đi.
Đợi khi Mặc Tụ vào rừng, Lô Bình Uyển liền hào hứng tìm cái nồi đơn giản để trên xe, còn thêm nước vào, bắt đầu bận rộn.
Cô bé nghĩ đợi Mặc Tụ về là có thể trực tiếp nấu nướng con mồi rồi.
Bên này Lô Bình Uyển tận tụy làm việc, còn bên kia Trang Minh Đức lại tỏ ra chán chường. Cậu ta liếc nhìn Mặc Thất, có chút chán ghét nghĩ thầm, chẳng qua chỉ là một tên mặt trắng, có gì đáng để trông chừng chứ?
Trang Minh Đức và Lô Bình Uyển thời gian qua cũng coi như đã quen thân, không nhịn được phàn nàn với cô: "Tiểu Uyển, em nói xem anh Mặc rốt cuộc nhìn trúng tên Mặc Thất kia ở điểm nào? Hắn ngoài cái mặt ra thì đúng là phế vật, động một tí ăn cơm cũng phải có người bón."
Trong mắt Trang Minh Đức tràn đầy vẻ khinh thường. Lô Bình Uyển nghe vậy mím môi, chỉ khẽ nói một câu: "Đó là chuyện riêng của anh Mặc, chúng ta đừng bàn tán nhiều thì hơn."
Nói xong, cô bé liền chạy đi nhặt nấm kiếm củi.
Trang Minh Đức nhìn bóng lưng Lô Bình Uyển rời đi, khinh bỉ "xì" một tiếng, không nói thêm gì nữa.
Chỉ là nhìn ghế sau rộng rãi của chiếc xe địa hình và Mặc Thất đang ngồi thoải mái ở đó, cậu ta lại thấy ghen tị.
Dựa vào đâu mà cái tên vô dụng này lại được hưởng thụ những thứ đó?
Nghĩ vậy, Trang Minh Đức cũng leo lên xe ngồi. Cậu ta dựa nửa người vào ghế, chẳng mấy chốc đã mơ màng buồn ngủ.
Ngay cả khi Mặc Thất nói muốn xuống xe đi vệ sinh một lát, cậu ta cũng nghe tai này qua tai kia, chẳng thèm để vào lòng.
Chỉ thuận miệng nói một câu: "Đừng có đi xa đấy." Rồi lại nhắm mắt, đi gặp Chu Công.
Mặc Thất thấy thái độ này của đối phương cũng chẳng bất ngờ, một mình thong thả đi về phía bìa rừng.
Ban đầu, Mặc Thất quả thực chỉ muốn giải quyết nỗi buồn, nhưng sau khi xong việc, hắn lại cảm nhận được một luồng khí tức khác thường cách đó không xa.
Khí tức này khá giống với cây hoa hướng dương biến dị bị hắn gϊếŧ chết lần trước, khiến Mặc Thất không khỏi động tâm.
Hồi đó hắn hấp thụ một cái tinh hạch của hoa hướng dương biến dị mà thực lực đã hồi phục nhiều đến thế, nếu có thêm một cái nữa, vậy chẳng phải hắn có thể hoàn toàn kiểm soát cơ thể này rồi sao!
Nghĩ đến đây, Mặc Thất không chút do dự đi về hướng mình cảm nhận được.
Một lúc sau, cuối cùng hắn cũng đến được vị trí phát ra luồng khí tức kia, nhưng phát hiện đó hoàn toàn không phải thực vật biến dị gì cả.
Mà là một người đàn ông tóc nhuộm đủ màu, mặt đầy máu me đang nằm trên mặt đất, không rõ sống chết.