Chương 35: Đút qua đút lại

Một lúc sau, Mặc Tụ mới thôi nghĩ ngợi lung tung, cất tiếng hỏi như đang tán gẫu: "Mặc Thất, anh còn giữ lại ký ức quá khứ không? Có nhớ tên thật của mình là gì không?"

Mặc Thất nghe vậy mím môi. Ở Tu chân giới, hắn đúng là có lấy cái danh xưng "Vô Danh" do mình tự đặt. Nhưng mà, đó cũng chẳng tính là tên. Còn về tên của nguyên chủ...

"Trước kia đầu óc tôi cứ mơ mơ màng màng, rất nhiều chuyện nhớ không rõ lắm, chỉ nhớ hình như mình họ Đằng. Nhưng mà, trong ấn tượng của tôi, mọi người xung quanh đều gọi tôi là thằng ngốc, nên tên cụ thể là gì tôi cũng không rõ..."

Mặc Thất kể lại những thông tin hắn chắt lọc được từ ký ức của nguyên chủ, nhưng lọt vào tai Mặc Tụ lại khiến anh cảm thấy chua xót vô cùng.

Anh hoàn toàn có thể tưởng tượng ra cảnh ngộ trước đây của đối phương. Trong đầu anh, người đàn ông này bỗng chốc hóa thành một đứa trẻ đáng thương không được ai yêu thương từ nhỏ.

Chỉ nghĩ đến những gì đối phương phải trải qua, anh đã cảm thấy l*иg ngực như bị đè nặng, khó chịu khôn tả.

Do dự một lát, anh mới hỏi tiếp: "Vậy, anh còn nhớ tại sao mình lại ở trong cái nhà kho đó không?"

Mặc Thất gật đầu: "Là bọn họ để tôi ở lại đó."

Câu trả lời nằm trong dự liệu. Mặc Tụ nhớ lại lần đầu tiên tìm thấy người đàn ông này, bên cạnh hắn chỉ có một túi gạo nhỏ sắp cạn và hai vỏ chai nước rỗng.

Những kẻ đó để lại chút xíu vật tư như vậy, rồi bỏ mặc hắn trong nhà kho. Rõ ràng là muốn vứt bỏ hắn, để hắn tự sinh tự diệt.

Trong nhà kho đó thậm chí còn có tang thi xông vào, nếu không phải do thể chất Mặc Thất đặc biệt, Mặc Tụ cũng không dám nghĩ đối phương sẽ trở thành cái dạng gì.

Mặc Tụ bây giờ đã chẳng còn hơi sức đâu mà đi đánh giá hay phê phán nhân tính con người nữa, bởi vì anh đã sớm thất vọng tột cùng về những thứ đó rồi.

Thế nhưng, đã đối xử với Mặc Thất như vậy, đồng nghĩa với việc bọn họ và Mặc Thất chẳng còn quan hệ gì nữa. Một đám người như thế, căn bản không xứng đáng làm người thân của Mặc Thất.

"Không sao đâu, sau này đừng nghĩ đến bọn họ nữa, anh còn có tôi mà." Mặc Tụ nói, nhẹ nhàng ôm lấy người đàn ông.

Trong lòng anh đã đưa ra quyết định, từ nay về sau, anh chính là người thân của Mặc Thất.

Những lời sau đó tuy chưa nói ra, nhưng Mặc Thất nhìn thần sắc của thanh niên đối diện, cũng đại khái hiểu được ý tứ của anh.

Trong lòng không kìm được dâng lên một dòng nước ấm.

Nếu ban đầu hắn chỉ đơn thuần nghĩ Mặc Tụ là một kẻ ngốc nghếch tự dâng mình đến cửa, coi anh như một tấm phiếu cơm tiện lợi. Thì bây giờ, tấm phiếu cơm này dường như ngày càng khiến hắn cảm thấy thuận mắt và hài lòng hơn.

Ở cái thế giới xa lạ này, có một người như Mặc Tụ bầu bạn bên cạnh, có lẽ cũng không tồi.

Hơn nữa không biết tại sao, nhìn thấy sự xót xa trong ánh mắt Mặc Tụ dành cho mình, Mặc Thất lại cảm thấy trong lòng có chút... sướиɠ.

Cảm giác này khác hẳn với cái sướиɠ khi tu luyện thăng cấp, hắn khá thích cảm giác này. Thích được người này chăm sóc, thích sự chú ý của anh đều đặt lên người mình.

Nghĩ đến đây, Mặc Thất vui vẻ ăn đồ ăn Mặc Tụ đưa tới bên miệng.

Thấy đối phương cứ mải miết đút cho mình mà chẳng màng đến bản thân ăn uống, hắn bèn bắt chước dáng vẻ của Mặc Tụ, cũng bóc một cái bánh mì đưa tới bên miệng anh.

Mặc Tụ nhìn cái bánh mì trước mặt, ngẩn người một chút. Thấy ánh mắt đầy mong đợi của đối phương, anh theo bản năng há miệng cắn một miếng. Nhìn thấy ý cười trong mắt người đàn ông, anh cũng không kìm được mà bật cười theo.

Sau đó, anh phát hiện người đối diện dường như tìm thấy niềm vui mới, coi việc đút ăn cho anh là một trò chơi thú vị, bắt đầu từng miếng từng miếng bón bánh mì cho anh ăn.

Mặc Thất đút hết bánh mì lại đi tìm trứng kho, rồi lại bóc xúc xích, cứ như đang lấy anh ra làm thú vui tiêu khiển vậy.

Mặc Tụ thấy buồn cười, nhưng lại vô cùng dung túng cho hành động của người đàn ông.

Tất nhiên, tay anh cũng không ngừng nghỉ. Đối phương đã bận rộn đút cho anh, thì anh đương nhiên cũng phải chăm sóc cho con mèo lớn nhà mình ăn no nê mới được.

Kết quả của một buổi sáng miệt mài đút qua đút lại là cả hai người đều ăn no căng bụng.

Đợi đến khi ăn uống no say, bọn họ rời khỏi phòng, mới phát hiện mọi người trong đội đã tập trung đông đủ ở trong sân từ bao giờ.

Khác với cảnh tượng có phần náo nhiệt mọi ngày, hôm nay cả đội im ắng lạ thường. Xem ra, cái chết của Tịch Văn Lâm đã ảnh hưởng không nhỏ đến bọn họ.

Sống trong tận thế lâu như vậy, chẳng có ai là kẻ ngốc cả.

Bọn họ sẽ không đi truy cứu sâu xa xem một người lạ chẳng mấy thân thiết chết như thế nào, nhưng cũng thừa hiểu trong chuyện này chắc chắn có uẩn khúc.

Vì thế, khi một số người nhìn về phía Mặc Tụ, ánh mắt rõ ràng mang theo sự kiêng dè và sợ hãi sâu sắc hơn.

Thần sắc của Lô Bình Uyển còn phức tạp hơn một chút. Có lẽ một số người trong đội sẽ nghĩ Tịch Văn Lâm chết do trọng thương không qua khỏi, nhưng cô bé không nghĩ vậy.

Cô là người nhận nhiệm vụ đi gọi mọi người dậy sáng nay. Cô là người đầu tiên đến phòng Tịch Văn Lâm, nhìn thấy gã ở cự ly gần, đương nhiên cũng phát hiện ra dấu vết trên cổ gã.

Cho nên, trong lòng cô biết rõ hơn ai hết, Tịch Văn Lâm không phải chết vì vết thương, mà là bị người ta bẻ gãy cổ vào đêm hôm qua.