Thậm chí việc sử dụng thần thức cũng có thể tăng cường độ lên một chút. Đương nhiên, nếu sử dụng thường xuyên thì vẫn sẽ đau đầu như búa bổ.
Hơn nữa, cái tinh hạch mới xuất hiện trong cơ thể còn giúp hắn tu luyện nhanh hơn. Nếu cộng thêm sự tiếp xúc hỗ trợ từ Mặc Tụ, thì hiệu quả không chỉ là làm ít công to nữa.
Kết quả này khiến Mặc Thất vô cùng vui mừng.
Nhìn thanh niên đang ôm mình ngủ say bên cạnh, Mặc Thất không nhịn được nở một nụ cười.
Xuyên không đến cái thế giới xa lạ này, mất đi sức mạnh cường đại vốn là chuyện xui xẻo tột cùng. Nhưng may thay, hắn vẫn còn chút vận khí. Có lẽ gặp được người trước mắt này, chính là may mắn và bước ngoặt của đời hắn.
Hai người đều chẳng buồn để ý đến động tĩnh bên ngoài, sau khi tỉnh ngủ, sự chú ý đều dồn cả lên đối phương.
Nhìn thấy ánh mắt chăm chú của người đàn ông, Mặc Tụ cười ôn hòa, vươn tay sờ sờ trán hắn.
Thấy Mặc Thất không còn sốt, sắc mặt cũng hồng hào trở lại, anh yên tâm hơn nhiều. Anh hỏi: "Cảm thấy thế nào? Còn chỗ nào khó chịu không?"
Mặc Tụ chỉ hỏi theo thói quen, cũng không nghĩ đối phương sẽ thực sự cho anh phản hồi gì.
Nào ngờ lần này sau khi hỏi xong, người đàn ông đối diện tuy phản ứng chậm mất vài giây, nhưng lại thực sự gật đầu với anh, khẽ nói: "Tôi không sao, yên tâm."
Một câu trả lời rất bình thường, lại khiến Mặc Tụ sững sờ.
Anh không nhịn được ngồi bật dậy, nghi ngờ mình nghe nhầm, bèn hỏi lại Mặc Thất lần nữa.
Chỉ thấy trên mặt đối phương lộ ra vài phần bất đắc dĩ, trả lời: "Tôi thực sự không sao."
"Anh hết ngốc rồi?" Mặc Tụ kinh ngạc hỏi.
Phải biết rằng, hai câu trả lời này của đối phương, cùng với thần thái biểu cảm tương ứng, tuy tốc độ có hơi chậm một chút, nhưng hoàn toàn là phản ứng của một người bình thường.
Nghe câu này, Mặc Thất cũng không thấy giận. Hắn đương nhiên không ngốc, chẳng qua trước kia điều khiển cơ thể khó khăn quá thôi.
Hắn khẽ gật đầu, rất hưởng thụ sự kinh ngạc và vui mừng trong mắt đối phương.
"Chuyện này là sao? Trước kia anh không phải vẫn luôn..."
Mặc Tụ định nói "trước kia anh không phải vẫn luôn hơi ngốc sao", nhưng nói được một nửa lại cảm thấy lời này hơi tổn thương người ta.
Mặc Thất hiểu ý của thanh niên, lắc lắc đầu, nhất thời cũng không biết giải thích thế nào.
Hắn không thể nói mình thực ra không phải nguyên chủ, thần hồn của hắn vốn không thuộc về thế giới này, hắn thực chất là một Ma Tôn đến từ Tu chân giới. Chẳng qua vì thần hồn quá mạnh, không tương thích với cơ thể này nên mới ra nông nỗi đó.
Nói thế nào thì hắn cũng làm Ma Tôn gần ngàn năm, vì lý do này mà bị người ta hiểu lầm là kẻ ngốc thì mất mặt quá!
Vốn dĩ Mặc Thất còn đang xoắn xuýt không biết giải thích ra sao.
Cũng may Mặc Tụ dường như không có ý định truy cứu đến cùng. Thấy tình trạng người đàn ông chuyển biến tốt, anh chỉ thật lòng mừng cho hắn.
Ở cái thế giới chẳng biết có sống nổi qua ngày mai hay không này, hà tất phải biết rõ đáp án của mọi chuyện chứ?
Thế là, sau khi hai người rời giường, Mặc Tụ vẫn như thường lệ giúp Mặc Thất thu dọn, mặc quần áo.
Có lẽ vì những ngày qua chung sống đã hình thành thói quen, dù Mặc Thất hiện tại coi như đã có thể tự lo liệu, nhưng Mặc Tụ vẫn chưa ý thức được việc phải để đối phương tự làm.
Và rõ ràng, bản thân Mặc Thất cũng vô cùng hưởng thụ cảm giác được Mặc Tụ chăm sóc.
Rửa mặt xong xuôi, Mặc Tụ lại lấy từ trong ba lô ra ít đồ ăn sáng, định đút cho đối phương.
Đợi đến khi nhìn thấy người đàn ông há miệng chờ anh đút bánh mì, Mặc Tụ mới chợt nhận ra, bây giờ hình như không cần phải bón như trước nữa.
Chỉ là, ngay khi anh định nhét cái bánh mì vào tay đối phương để hắn tự ăn, thì người đàn ông đối diện lại lộ ra biểu cảm có chút ấm ức.
Bị ánh mắt đáng thương kia liếc một cái, Mặc Tụ liền lập tức đầu hàng, cảm thấy mình trong nháy mắt đã bị đánh bại.
Dù tình trạng Mặc Thất có tốt hơn thì đã sao?
Trước kia hắn vẫn luôn đi lại bất tiện, đột nhiên khỏi bệnh, muốn học tự lập thì cũng phải mất một thời gian chứ.
Biết đâu chừng hắn căn bản chưa hiểu cách tự chăm sóc bản thân, vậy thì anh làm nhiều hơn một chút chẳng phải là lẽ đương nhiên sao?
Hơn nữa, cứ bao bọc lo toan cho đối phương từ chuyện ăn mặc đi lại thế này, khiến trong lòng Mặc Tụ nảy sinh một cảm giác thỏa mãn kỳ lạ.
Ánh nắng bên ngoài xuyên qua cửa sổ chiếu vào, rọi lên gương mặt có chút tái nhợt của người đối diện.
Ánh mặt trời như dát lên đồng tử người đàn ông một lớp vàng kim. Mặc Tụ thấy hắn nheo mắt lại, dường như rất hưởng thụ ánh nắng ban mai. Trông hắn lúc này lười biếng và thư thái, hoàn toàn không ăn nhập gì với cái tận thế này.
Cứ cảm giác chăm sóc Mặc Thất giống như đang hầu hạ một con mèo lớn lười biếng vậy.
Chỉ là nếu nói là mèo, thì Mặc Thất chắc chắn không thuộc hệ dễ thương, dung mạo của đối phương thiên về hướng điển trai và sắc bén hơn.
Vậy thì sẽ là giống mèo gì nhỉ? Maine Coon chăng?