Chương 30: Hôn mê

Có sự khẳng định của Lô Bình Uyển, Mặc Tụ không nói hai lời, đi thẳng về phía Tịch Văn Lâm.

Anh túm lấy cổ áo gã, nhấc bổng gã lên, giọng nói lạnh băng: "Nói, mày đưa Mặc Thất đi đâu rồi?"

"Tôi... tôi không biết, chuyện này không liên quan đến tôi!"

Tịch Văn Lâm hoảng loạn chối bay chối biến, nỗ lực muốn thoát khỏi sự kìm kẹp của Mặc Tụ, nhưng phát hiện sức lực của mình hoàn toàn không thể so bì với đối phương.

Mặc Tụ cũng chẳng tin lời Tịch Văn Lâm nói không liên quan, anh hiểu quá rõ sự giả tạo và ích kỷ của kẻ này.

Chỉ là, trong ấn tượng của anh, Tịch Văn Lâm vốn gan không lớn. Nếu không có lợi ích to lớn hoặc chỗ dựa vững chắc, kẻ này sẽ không dám làm gì.

Cho nên anh cũng không ngờ, chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi anh rời đi, đối phương vậy mà dám giở trò mèo này.

Thế là, anh bóp chặt lấy cổ Tịch Văn Lâm, giọng nói như băng đá: "Nói! Nếu không nói thật, thì đi chết đi!"

Cảm nhận lực đạo ngày càng siết chặt nơi cổ họng, cùng sát ý nồng đậm trong mắt Mặc Tụ, Tịch Văn Lâm cuối cùng cũng nhận ra đối phương không nói đùa.

Mặc Tụ vậy mà vì một tên ngốc, thực sự định gϊếŧ chết gã.

"Đừng... đừng gϊếŧ tôi! Tôi... tôi nói!"

Tịch Văn Lâm khó nhọc mở miệng, gã đau đớn ôm lấy cổ mình, chỉ tay về hướng ngược lại với hướng gã vừa vứt bỏ Mặc Thất.

Lời vừa dứt, gã liền bị Mặc Tụ ném mạnh xuống đất.

Chỉ là, chưa đợi Mặc Tụ kịp hành động, một người vừa đi vệ sinh về ở bên này đã lên tiếng bóc trần: "Không đúng, hắn ta nói sai rồi! Vừa nãy trước khi đi vệ sinh tôi đã nhìn thấy, hắn lôi người tên Mặc Thất kia đi, hướng đi rõ ràng ngược lại với hướng hắn vừa chỉ."

Nghe thấy lời này, Tịch Văn Lâm run bắn người, phẫn nộ quay đầu nhìn về phía tên đầu đinh vừa vạch trần lời nói dối của mình.

Tên đầu đinh kia họ Trang, tên Trang Minh Đức, bình thường trong đội khá mờ nhạt, tính tình hơi ngẩn ngơ, người gầy như con khỉ.

Ai ngờ kẻ này lại đột nhiên nhảy ra phá đám, chẳng lẽ vì chuyện lần trước đi tìm vật tư gã tranh thủ lấy trộm mấy hộp bánh quy của hắn ta, nên hắn ta ghi thù, muốn trả thù gã?

Tịch Văn Lâm nghiến răng, vội vàng chối: "Không phải đâu, Mặc Tụ, cậu ta nói dối đấy."

Mặc Tụ nghe vậy chỉ hừ lạnh một tiếng, buông một câu: "Giỏi lắm!", sau đó tung một cước đá thẳng vào đầu gối Tịch Văn Lâm, đá gãy một chân của gã.

Đáng tiếc, Mặc Tụ hiện giờ còn đang lo lắng Mặc Thất có thể gặp nguy hiểm, không thể lãng phí thêm thời gian với kẻ này.

Cho nên sau cú đá đó, anh vội vã chạy như bay về hướng mà cậu thanh niên họ Trang vừa chỉ.

Để tăng tốc độ, Mặc Tụ thậm chí còn dùng dị năng hệ Phong hỗ trợ. Cũng may nhờ đi đúng hướng, anh không mất bao nhiêu thời gian đã tìm thấy Mặc Thất.

Nhìn thấy người đàn ông nằm hôn mê trên đất, trái tim Mặc Tụ thắt lại, chú ý đến con tang thi ngã bên cạnh, sắc mặt anh càng khó coi đến cực điểm.

"Mặc Thất, Mặc Thất anh sao rồi?"

Mặc Tụ vội vàng đỡ người ngồi dậy, để hắn dựa vào lòng mình, lo lắng gọi. Dù anh cảm thấy Mặc Thất không sợ virus tang thi, nhưng trong lòng vẫn không khỏi căng thẳng.

Tuy nhiên, người trong lòng lúc này đã hôn mê bất tỉnh, hoàn toàn không thể trả lời câu hỏi của anh.

Nhận thấy sắc mặt tái nhợt và mồ hôi trên trán đối phương, trong lòng Mặc Tụ tràn đầy lo âu.

Cũng may, Mặc Thất vẫn còn sống. Chỉ là, hơi thở của người đàn ông sao lại yếu ớt đến thế?

Nhanh chóng quét mắt kiểm tra một lượt trên người đối phương, trên người người đàn ông dường như không có vết thương do tang thi cắn. Cũng không biết Mặc Thất đã dùng cách gì để giải quyết con tang thi này.

Nhíu chặt mày, Mặc Tụ lại khẽ gọi thêm mấy tiếng, người đàn ông trong lòng vẫn không tỉnh lại.

Nếu không phải do tang thi, thì còn nguyên nhân nào khiến hắn hôn mê?

Mặc Tụ nhìn quanh môi trường xung quanh, phát hiện trên mặt đất có không ít tro bụi kỳ lạ, không phân biệt được là thứ gì.

Anh nghĩ không ra, cũng không muốn tiếp tục trễ nải thời gian. Hết cách, chỉ đành bế người lên, quay trở về vị trí đóng quân của đội ngũ.

"Các người có ai biết y thuật không? Qua đây giúp tôi xem cho anh ấy với!" Mặc Tụ bế người, hét lớn với những người trong đội.

Mặc dù trong ấn tượng của anh, những người này hẳn không có ai biết y thuật, nhưng tình huống hiện tại khiến anh không nhịn được mà hỏi một câu.

Đáng tiếc kết quả cũng như anh dự đoán, mọi người xung quanh nhìn nhau ngơ ngác, rõ ràng ở đây chẳng có lấy nửa mống bác sĩ.

Tịch Văn Lâm ôm cái chân gãy đau đớn, nhìn thấy bộ dạng sống chết chưa rõ của Mặc Thất, trong lòng đầy khoái trá.

Tuy việc gã làm đã bị phát hiện, nhưng tên Mặc Thất kia dường như cũng chẳng có kết cục tốt đẹp gì. Nhìn cái dạng đó, tám phần là bị con tang thi lúc nãy cắn rồi.

Gã tin rằng đối phương sẽ nhanh chóng bị tang thi hóa, đến lúc đó Mặc Tụ dù có không nỡ, cũng buộc phải từ bỏ hắn ta thôi.

Vốn dĩ vì không biết bao giờ Mặc Thất mới tỉnh lại nên Mặc Tụ đã đầy bụng lo âu và phẫn nộ. Chạm phải ánh mắt hả hê khi người gặp họa của Tịch Văn Lâm, càng khiến nắm đấm của anh siết chặt kêu răng rắc.

Bây giờ đã tìm được người về, Mặc Tụ không định tiếp tục nhẫn nhịn nữa. Anh đặt người đàn ông nằm xuống ghế sau xe rộng rãi, đảm bảo hắn nằm thoải mái.

Sau đó gọi Lô Bình Uyển một tiếng: "Tiểu Uyển, qua đây giúp tôi chăm sóc Mặc Thất một lát."

Làm xong những việc này, Mặc Tụ đứng dậy, thần sắc lạnh băng nhìn về phía Tịch Văn Lâm, từng bước từng bước đi tới chỗ gã.