Chương 28: Thực vật biến dị khổng lồ

Thực ra ngay từ lúc Tịch Văn Lâm tìm đến, hắn đã đoán được ý đồ của đối phương.

Chỉ tiếc là hắn điều khiển cơ thể bất tiện, thần thức lại vì vừa rồi tiêu hao quá nhiều, không thể tùy ý sử dụng, mới bị buộc phải để cho tên này đưa tới đây.

Cái kiểu nguy hiểm này, trước kia ở Tu chân giới hắn cũng không phải chưa từng gặp.

Nhìn con tang thi xấu xí đang từng bước tiến lại gần mình, ngửi thấy mùi hôi thối nồng nặc trên người nó, Mặc Thất thực sự chán ghét từ tận đáy lòng.

Tưởng rằng chỉ một con tang thi là có thể đối phó được hắn sao, cái tên Tịch Văn Lâm kia cũng ngây thơ quá rồi.

Đợi khi con tang thi kia đến gần trong một phạm vi nhất định, Mặc Thất liền cách không hút cạn ma khí trong cơ thể nó.

Mất đi ma khí chống đỡ, con tang thi rất nhanh ngừng hoạt động, ngã vật xuống đất, trở thành một cái xác chết triệt để không thể cử động.

Tuy nhiên, đan điền của Mặc Thất vốn đã tràn đầy ma khí. Lúc này lại hấp thụ thêm một con nữa, khiến hắn cảm thấy căng trướng khó chịu.

Bất lực thở dài trong lòng, cái cảm giác bị ma khí nhồi nhét đầy ắp này cũng chẳng dễ chịu gì.

Nói chung là khác với ăn no, bởi vì ma khí hấp thụ quá nhiều trong một lần sẽ khiến kỳ kinh bát mạch của ma tu cảm thấy căng tức, thậm chí có cảm giác cơ thể sắp bị nổ tung.

Cũng may, với mức độ hiện tại, Mặc Thất miễn cưỡng vẫn có thể chấp nhận được.

Tự mình nhích từng chút một để quay về cũng không phải không được, nhưng hắn tin tưởng Mặc Tụ tuyệt đối sẽ không bỏ rơi mình như vậy.

Dù có muộn một chút, cậu ấy nhất định cũng sẽ tìm được hắn, Mặc Thất chẳng hiểu sao lại có niềm tin mãnh liệt vào điều đó.

Cũng lười tốn sức, Mặc Thất dứt khoát ngồi tại chỗ, chậm rãi luyện hóa ma khí trong cơ thể.

Nhưng rất nhanh, hắn lại cảm nhận được một luồng khí tức khác thường đang tiến lại gần.

Chẳng lẽ, ở đây ngoài con tang thi kia ra, còn có thứ nguy hiểm khác đang rục rịch?

Chưa đợi hắn kịp phân biệt kỹ càng, đã thấy mấy sợi dây leo màu xanh lao tới quấn lấy hắn. Những sợi dây leo đó vô cùng to lớn, mỗi sợi đều to bằng nửa cánh tay hắn.

Chúng ẩn nấp trong bụi rậm um tùm, nếu không phải hắn có giác quan nhạy bén, e là đợi đến lúc bị quấn chặt mới phát hiện ra.

Chỉ tiếc là, hiện giờ cơ thể hắn cử động quá khó khăn, thần thức cũng không dùng được, phải làm sao đây?

Không cần nghĩ cũng biết, đây chính là thực vật biến dị mà Mặc Tụ từng nhắc tới. Nhìn tình trạng này, bản thể của thứ này e là nằm dưới lòng đất.

Đúng là người xui xẻo uống nước lạnh cũng dắt răng, giải quyết xong tang thi lại đến thực vật biến dị, những chuyện xui xẻo cứ nối đuôi nhau kéo đến khiến Mặc Thất cũng thấy đau đầu.

Trong cơ thể thực vật biến dị không có ma khí để hắn hấp thụ nhằm ngăn cản hành động của đối phương, nhưng hắn biết rất rõ, thực vật biến dị không tấn công tang thi.

Tang thi đối với thực vật biến dị là vật chết, cho nên, mục tiêu tấn công của chúng là con người và động vật biến dị, gϊếŧ chết con mồi để làm chất dinh dưỡng hấp thụ.

Nghĩ thông suốt điểm này, Mặc Thất bèn giải phóng một ít ma khí dự trữ trong cơ thể ra, bao phủ toàn thân, hy vọng cây biến dị này sẽ vì thế mà lầm tưởng hắn là tang thi, đừng tấn công hắn.

Ai ngờ, cái cây này dường như rất khôn ranh. Ngoại trừ lúc đầu có chút bối rối khiến dây leo chậm lại, thì rất nhanh, nó đã nhận ra mình bị lừa.

Ngược lại, nó càng vươn ra nhiều dây leo hơn, quấn chặt lấy Mặc Thất, còn mưu toan kéo hắn xuống lòng đất.

Nếu thực sự để cây biến dị này thành công, hắn e là sẽ tàn phế mất!

Trong thời khắc sinh tử, Mặc Thất đành buộc phải sử dụng một chút thần thức, thăm dò xuống lòng đất, kiểm tra tình trạng của cây biến dị này.

Hắn phát hiện bản thể của đối phương vô cùng to lớn, thậm chí còn thấy được vùng lõi của cái cây đang phát ra thứ ánh sáng yếu ớt đầy quỷ dị.

Xem ra, cái kẻ đang mưu toan ăn thịt hắn cũng là một tay lợi hại.

Vậy thì chỉ một chút thần thức này không đủ để tự cứu rồi.

Cảm nhận tốc độ chìm xuống của mình ngày càng nhanh, nửa người đã ngập trong đất, Mặc Thất chỉ đành đưa ra lựa chọn.

Luồng thần thức khổng lồ một lần nữa tuôn trào, đánh thẳng vào vùng lõi của cây biến dị.

Cái cây kia đương nhiên không thể là đối thủ của Mặc Thất, cảm nhận được nguy cơ ập đến, nó gầm lên, nhanh chóng chui ra khỏi mặt đất.

Lúc này Mặc Thất mới nhìn rõ, đây vậy mà là một cây hoa hướng dương biến dị.

Đài hoa của nó to lớn lạ thường, ở giữa vậy mà còn nứt ra một cái miệng lớn, bên trong mọc đầy những hàng răng nanh sắc nhọn như của dã thú.

Cái cây hướng dương này, mọc dây leo thì thôi đi, vậy mà còn mọc mồm mọc răng? Lại còn chui xuống lòng đất?

Hoa hướng dương chẳng phải nên hướng về phía mặt trời sao?

Mặc Thất có chút không hiểu nổi phương hướng biến dị của đám thực vật này, nhìn bộ dạng muốn nuốt chửng mình của nó, hắn cũng chẳng khách sáo nữa.

Trực tiếp dùng thần thức, chỉ một đòn đã nghiền nát vùng não bộ non nớt vừa hình thành của đối phương.

Cây thực vật biến dị khổng lồ ầm ầm đổ xuống, nằm rạp trên mặt đất và bắt đầu thối rữa nhanh chóng. Ánh mặt trời vừa chiếu vào, nó càng quỷ dị hóa thành tro bụi với tốc độ chóng mặt.

Nhìn thấy biến cố này, Mặc Thất mới lờ mờ hiểu ra tại sao nó lại phải trốn dưới lòng đất. Đây là thay đổi cả đặc tính, trở nên sợ ánh mặt trời rồi.

Nhưng hiện tại, đó không phải trọng điểm hắn quan tâm.

Mặc Thất vừa rồi liều chết sử dụng thần thức, tuy sức mạnh tăng vọt, trong nháy mắt đã gϊếŧ chết kẻ địch, nhưng cũng vì thế mà gây ra gánh nặng khó có thể vãn hồi cho cơ thể này.

Khóe mắt người đàn ông chảy xuống huyết lệ, nửa quỳ trên mặt đất, không nhịn được phun ra một ngụm máu.

Mặc Thất có thể cảm nhận được cơ thể này đang khô héo đi, tay hắn đã xuất hiện những vết nứt nẻ.

Chẳng lẽ, hôm nay hắn thực sự phải bỏ mạng tại đây sao?

Vậy thì trước khi chết, hắn có nên dùng chút sức lực cuối cùng, phóng thần thức ra ngoài, gϊếŧ chết cái tên Tịch Văn Lâm kia để kéo đệm lưng trước đã không.