Mặc Tụ không biết suy nghĩ của Tịch Văn Lâm, nếu biết được, anh cũng chỉ cảm thấy da mặt kẻ này dày đến mức vô địch.
Cho dù không có Mặc Thất, thì những chuyện tốt này liên quan gì đến gã?
Trong hai ba ngày này, Mặc Tụ tuy ngoài miệng không nói, nhưng thực tế vẫn luôn để ý đến vết thương trên cổ tay Mặc Thất.
Thấy tình trạng đối phương vẫn rất tốt, không những không có bất kỳ dấu hiệu tang thi hóa nào, mà tốc độ hồi phục vết thương còn nhanh hơn người thường rất nhiều, anh mới yên tâm hơn phần nào.
Theo tình hình này, chẳng lẽ Mặc Thất thực sự không sợ virus tang thi?
Kiếp trước Mặc Tụ chưa từng nghe nói người đàn ông này có điểm gì đặc biệt, nhưng một kẻ ngốc có thể sống sót lâu như vậy trong tận thế, bản thân nó đã giống như một kỳ tích.
Mặc Tụ có chút nghi ngờ nguyên nhân có liên quan đến thể chất của Mặc Thất, chỉ là không rõ đây rốt cuộc là thể chất đặc biệt hay là một loại dị năng.
Dị năng có thể kháng lại virus tang thi sao? Chỉ cần nghĩ thôi đã biết sự tồn tại này khan hiếm và đáng ghen tị đến mức nào.
Mặc Tụ thực sự rất muốn hỏi kỹ xem cảm giác của người đàn ông thế nào. Nhưng với tình trạng hiện tại của Mặc Thất, dù có muốn hỏi gì cũng chẳng hỏi ra được.
Tuy nhiên, ý thức phòng bị cơ bản vẫn cần phải có. Năng lực thế này nếu bị kẻ có tâm phát hiện, e là Mặc Thất sẽ bị tống vào viện nghiên cứu mất.
"Chuyện anh bị tang thi cắn, tuyệt đối không được nói cho bất kỳ ai, biết chưa?"
Đêm xuống, Mặc Tụ nghiêm túc dặn dò Mặc Thất, cũng chẳng quản hắn có nghe hiểu ý mình hay không. Để đề phòng vạn nhất, anh lặp đi lặp lại mấy lần.
Mặc Thất nghe vậy, biết đối phương đang lo nghĩ cho sự an toàn của mình.
Cái đạo lý "thất phu vô tội, hoài bích kỳ tội", hắn hiểu quá rõ.
Tuy không rõ tại sao Mặc Tụ lại tốt với mình như vậy, nhưng điều đó không ngăn cản Mặc Thất ghi nhớ ân tình này.
Trong lòng người đàn ông tràn ngập sự ấm áp, dù có chút tốn sức, hắn vẫn gật đầu với Mặc Tụ một cái.
Mặc Tụ vốn chẳng mong chờ sẽ nhận được phản hồi xác thực, thấy thế thì có chút ngạc nhiên.
Tuy nhiên, đối phương có phản ứng vẫn khiến người ta vui vẻ hơn là không có. Điều này có phải chứng tỏ Mặc Thất có thể hiểu được một phần lời anh nói? Xem ra, cũng chưa ngốc đến mức triệt để nhỉ!
Sáng sớm hôm sau, đội ngũ nán lại thêm nửa ngày để thu dọn, rồi xuất phát rời khỏi thị trấn An Bình.
Thị trấn này vốn dĩ không lớn, cư dân khi rời đi đã mang theo phần lớn vật tư. Cho nên bọn họ không mất quá nhiều thời gian để thu thập những thứ còn sót lại.
Lộ trình xuất phát đã được lên kế hoạch từ trước, Mặc Thất vẫn ngồi cùng xe với Mặc Tụ.
So với những chiếc xe khác chen chúc ồn ào, xe của Mặc Tụ là thoải mái nhất.
Tịch Văn Lâm nhìn mà đỏ cả mắt.
Nhưng gã cũng không nghĩ ra cách nào để thay đổi thái độ của Mặc Tụ đối với mình, dù sao trước đó gã cũng đã thử nhiều lần rồi. Ngay cả việc đêm hôm khuya khoắt ăn mặc mát mẻ đến hiến thân, Mặc Tụ cũng hoàn toàn không tiếp chiêu.
Chẳng lẽ Mặc Tụ thực sự đổi tính, không còn hứng thú gì với gã, ngược lại thay lòng đổi dạ thích cái tên ngốc này sao?
Tịch Văn Lâm đương nhiên không cam tâm, gã cảm thấy mình vẫn còn hy vọng xoay chuyển cục diện hiện tại. Dù sao chẳng ai muốn thừa nhận mình còn không bằng một kẻ ngốc.
Thế nên trong lần dừng xe nghỉ ngơi tiếp theo, gã chủ động tìm đến Mặc Tụ.
Tịch Văn Lâm cố ý đưa chai nước ngọt mình để dành cho Mặc Tụ, nói: "Mặc Tụ, tiện qua đây một chút không? Tôi có một số chuyện muốn nói riêng với cậu."
"Tôi không thấy chúng ta có chuyện gì để nói cả." Mặc Tụ không nhận chai nước của đối phương. Mấy cái trò vặt vãnh của Tịch Văn Lâm, kiếp trước Mặc Tụ đã lĩnh giáo đủ rồi, tất cả đều vô vị cực kỳ.
Mặc Thất nhìn cảnh tượng trước mắt, nhẩm tính những ngày qua, gã đàn ông này cứ dăm ba bữa lại chạy tới tìm cảm giác tồn tại trước mặt bọn họ, cũng nhận ra vấn đề.
Cái tên rảnh rỗi sinh nông nổi cứ hay đến làm phiền bọn họ này, rõ ràng là muốn đến cướp phiếu cơm của hắn mà!
Cũng may phiếu cơm nhà hắn xem ra rất có đạo đức nghề nghiệp, không có ý định nuôi thêm kẻ ăn bám nào khác.
Đương nhiên là vậy, nuôi một phế vật như hắn là đủ rồi, việc gì phải nuôi thêm một kẻ nữa.
Trong lòng tự dưng nảy sinh sự chiếm hữu, hắn chán ghét liếc Tịch Văn Lâm một cái, cảm thấy gã quá ồn ào.
May mà thái độ của Mặc Tụ vẫn luôn rất rõ ràng, Mặc Thất mới không thực sự nổi giận.
Thấy Mặc Tụ lại một lần nữa dứt khoát từ chối mình, Tịch Văn Lâm đành phải bỏ cuộc.
Nhưng gã không vì thế mà từ bỏ, gã luôn cảm thấy tình cảm Mặc Tụ dành cho mình hẳn phải khác biệt. Bọn họ dù sao cũng cùng sinh hoạt trong một câu lạc bộ mấy năm trời, nền tảng tình cảm rất tốt.
Nếu không phải nửa đường nhảy ra một Trình Giảo Kim, bị cái tên Mặc Thất này thu hút sự chú ý, Mặc Tụ nhất định sẽ bị gã làm cảm động.
Tịch Văn Lâm quy hết mọi nguyên nhân lên đầu Mặc Thất, cảm thấy nhất định phải tìm cơ hội tách hai người bọn họ ra.
Một kẻ ngốc, vốn dĩ là gánh nặng của cả đội, dựa vào đâu mà bắt Mặc Tụ phải đích thân chăm sóc, còn được hưởng thụ đãi ngộ tốt đẹp mà tất cả bọn họ đều không có.