Chương 24: "Mặt trắng"

Một bát mì nước nóng hổi vào buổi sáng sớm sưởi ấm cả dạ dày, khiến cả người anh tỉnh táo hẳn lên.

Hai người anh một miếng tôi một miếng, bầu không khí vô cùng ấm áp.

Tịch Văn Lâm từ trong phòng bước ra nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, tức đến mức suýt cắn nát cả chân răng.

Gã đã bao lâu rồi chưa được ăn mì tôm nấu chín? Gã đàn ông này thì hay rồi, không những được ăn ngon, lại còn được người ta bón cho tận miệng.

Sự ghen tị và không cam lòng khiến Tịch Văn Lâm không nhịn được bước tới, nói với hai người trên bàn ăn: "Mặc Tụ, đang ăn sáng à?"

Hỏi một câu đúng là thừa thãi.

Mặc Tụ thầm mắng trong bụng, chẳng buồn để ý đến gã.

Tịch Văn Lâm nhìn mà thèm, nhưng lại không bỏ được sĩ diện xuống để xin ăn. Thấy Mặc Tụ không để ý đến mình, gã quay sang nhìn người đàn ông ngồi cạnh anh.

"Chào anh, anh tên là Mặc Thất phải không? Tôi là đàn anh của Mặc Tụ, tên là Tịch Văn Lâm, rất vui được làm quen."

Tịch Văn Lâm chào hỏi, bày ra cái bộ dạng giả tạo sở trường nhất của gã ngày thường.

Là "người cũ" trong đội, gã tưởng rằng đối phương kiểu gì cũng phải nể mặt gã đôi chút, nhất là khi gã đã lôi Mặc Tụ ra làm cầu nối.

Nào ngờ, người này vậy mà cũng chẳng thèm đếm xỉa đến gã, vẫn ung dung chậm rãi ăn bữa sáng do Mặc Tụ đút cho.

Sắc mặt Tịch Văn Lâm vì thế mà trở nên khó coi, cảm thấy mình bị mất mặt, nhưng gã cũng chỉ đành cố vớt vát chút tự trọng, nỗ lực tiếp tục dùng giọng điệu ôn hòa nói: "Mặc Thất, anh không nghe thấy tôi nói gì sao?"

Mặc Thất đương nhiên nghe thấy Tịch Văn Lâm nói gì, nhưng mà, hắn dựa vào đâu mà phải đáp lại gã chứ?

Hắn đang ăn mì tôm được đút tận miệng ngon lành cành đào, chỉ thấy gã đàn ông đối diện ồn ào.

Chưa nói đến việc với tình trạng hiện tại, việc điều khiển cơ thể tốn sức đến thế nào, ngay cả nói chuyện với Mặc Tụ còn khó khăn, hắn làm gì có hơi sức đâu mà dành cho kẻ chẳng biết là ai này?

Hơn nữa, chút tâm tư của kẻ này cũng quá dễ nhìn thấu, thật nhàm chán.

Hôm qua vừa đến nơi này, Mặc Thất đã nhận ra rồi. Cái người tên Mặc Tụ này rõ ràng là thủ lĩnh của đám người kia, những kẻ khác đều rất kiêng dè anh.

Tuy hiện tại hắn vẫn chưa rõ đám người này kiêng dè điều gì, Mặc Tụ trông có vẻ cũng chẳng có gì đáng sợ. Nhưng điều đó không ngăn cản hắn nhanh chóng rút ra kết luận: Trong cái đội ngũ này, dựa vào Mặc Tụ, hắn hoàn toàn có thể đi ngang.

Chỉ tiếc là cơ thể hắn hiện giờ không nghe lời cho lắm. Dù có muốn đi ngang, hình như cũng chẳng đi nổi.

Bắt chuyện liên tiếp mấy lần mà hai người đối diện vẫn coi mình như không khí, khiến Tịch Văn Lâm cảm thấy lòng tự trọng như bị người ta giẫm đạp dưới chân. Gã kìm nén cơn giận, suýt nữa thì phát tác. Nhưng Mặc Tụ bị gã lải nhải đến mất kiên nhẫn, trực tiếp ném cho gã một ánh mắt sắc lẹm, khiến gã lạnh toát sống lưng, đến thở mạnh cũng không dám.

Nhớ lại những ngày qua, khi đi theo đối phương ra ngoài làm nhiệm vụ, những thủ đoạn Mặc Tụ dùng lên tang thi, cũng như sự uy hϊếp vô tình hay cố ý đối với bọn họ, đều khiến Tịch Văn Lâm cảm nhận chân thực một điều.

Mặc Tụ của hiện tại, thực sự không dễ chọc.

Cho nên Tịch Văn Lâm phí lời cả buổi, cuối cùng cũng chỉ đành xám xịt bỏ đi.

Mọi người nghỉ ngơi ở thị trấn An Bình khoảng ba ngày, và chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi đó, đa số mọi người đều phát hiện ra điểm kỳ lạ trên người Mặc Thất.

Ban đầu bọn họ còn tưởng kẻ này là một tên "mặt trắng" dựa vào nhan sắc để bám lấy Mặc Tụ, cậy được sủng ái mà sinh kiêu, đến ăn cơm cũng phải để người ta bón, đi lại cũng phải bế ẵm.

Nhưng rất nhanh, bọn họ đã nhận ra điều bất thường.

Phản ứng của người này dường như quá chậm chạp, biểu hiện thường ngày nhìn thế nào cũng không giống một người bình thường.

Suốt ba ngày trời, số câu mà cái người tên Mặc Thất này nói ra sợ là chưa đến mười câu, lần nào cũng diễn đạt không rõ ràng, ấp a ấp úng, bộ dạng vô cùng tốn sức.

Còn về chuyện bị bế đi bế lại, cũng là vì người này không có khả năng tự đi lại. Những lúc không được bế, hắn cũng cần Mặc Tụ dìu đỡ, giống như người không có khả năng tự lo liệu cuộc sống vậy.

Thế là, mọi người đi đến kết luận, tên Mặc Thất này căn bản không phải hồ ly tinh đực như bọn họ tưởng tượng.

Trạng thái này, nếu không phải cơ thể có vấn đề lớn, thì tám chín phần là đầu óc có vấn đề.

Người này, không khéo là một kẻ ngốc ấy chứ!

Nhìn người đàn ông ngồi đối diện đang được Mặc Tụ bón từng miếng thịt bò khô, Tịch Văn Lâm chỉ biết nuốt nước bọt.

"Tiểu Uyển, đi lấy thêm một chậu nước nhỏ nữa tới đây." Mặc Tụ đập ba viên thịt bò khô lên bàn, nói với Lô Bình Uyển.

Cô bé đã chờ sẵn bên cạnh lập tức phấn chấn, hào hứng hô một câu: "Được thôi, anh Mặc!" rồi vui vẻ đi lấy nước.

Sau khi mang nước đến, Lô Bình Uyển hí hửng nhận lấy ba viên thịt bò khô. Thứ này, cô bé cũng đã lâu lắm rồi chưa được ăn.

Có nước rồi, Mặc Tụ bắt đầu tỉ mỉ giúp người đàn ông rửa mặt mũi, lau tay chân. Đợi thu dọn cho người ta sạch sẽ tinh tươm đâu đấy, anh mới dùng chút nước còn lại để tự rửa cho mình.

Tịch Văn Lâm nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, trong lòng càng thêm khó chịu.

Gã vốn tưởng Mặc Tụ chỉ đang giận dỗi vì thái độ trước kia của gã, cố tình muốn thấy gã xuống nước làm lành mà thôi.

Nào ngờ, lần này đối phương làm thật. Hơn nữa, Mặc Tụ này hình như còn là kẻ trọng nhan sắc, chỉ cần mặt đẹp là được.

Nếu không sao lại "ăn tạp" đến thế, tùy tiện ra ngoài một chuyến đã dẫn một gã đàn ông về thì chớ, người mang về lại còn là một tên ngốc vô dụng ngoại trừ cái mặt đẹp ra thì chẳng được tích sự gì.

Biết thế thì trước kia gã còn làm giá, giả vờ giả vịt cái gì? Sớm biết vậy, ngay từ lúc tận thế mới bắt đầu, gã đã chủ động một chút, ôm chặt lấy cái đùi lớn Mặc Tụ này rồi.

Thì bây giờ, người được hưởng phúc chắc chắn là gã!