Nghĩ đi nghĩ lại, Mặc Tụ ướm lời hỏi người đàn ông bên cạnh: "Anh có biết mình tên là gì không?"
Vô Danh bị hỏi đến sững sờ, trong đầu hắn theo bản năng hiện lên cái tên Vô Danh.
Nhưng mà, đây thực sự là tên của hắn sao?
Kiếp trước hắn chưa từng có tên, hắn không cha không mẹ, gian nan mà lớn lên, cảm thấy tên tuổi chẳng quan trọng. Về sau hắn cũng tùy hứng lấy hai chữ Vô Danh làm xưng hô cho mình.
Nhưng kỳ thực, có bao giờ hắn không khao khát có được một cái tên thực sự thuộc về mình đâu?
Còn về tên của nguyên chủ, Vô Danh hoàn toàn mù tịt. Bởi vì trong ký ức của nguyên chủ, xác suất cái tên đó xuất hiện quá nhỏ.
Hắn chỉ biết gia đình nguyên chủ hình như họ Đằng, bọn họ gọi nguyên chủ là Đằng Ngũ, hoặc là Út.
Nhưng phần lớn thời gian, tất cả mọi người, bao gồm cả người nhà nguyên chủ, đều gọi hắn là thằng ngốc.
Thằng ngốc, sao có thể coi là một cái tên? Vô Danh trầm mặc, không phải vì nói chuyện bất tiện, mà thuần túy là cảm thấy buồn bực.
Đương nhiên, trong mắt Mặc Tụ, biểu hiện này chính là đối phương không biết mình tên gì, bị mình hỏi đến ngơ ngác.
Tuy nhiên chuyện này cũng nằm trong dự liệu của anh, một người ngốc, không biết tên mình là gì dường như cũng chẳng có gì sai.
Mặc Tụ nghĩ vậy, khẽ thở dài một tiếng, nói: "Nếu anh đã không biết mình tên gì, vậy tôi đặt cho anh một cái tên nhé? Tôi tên là Mặc Tụ, anh sẽ theo họ Mặc của tôi, sau này tôi gọi anh là..."
Mặc Tụ vừa nói, ánh mắt vừa quét một vòng trên người người đàn ông, tiếp tục: "Hay là gọi anh là Mặc Thất nhé?"
Cái tên này tuy nghe có vẻ tùy ý, nhưng không phải Mặc Tụ tùy tiện đặt bừa.
Anh chợt nghĩ tới, những con số thường dễ nhớ hơn, có lẽ đối phương sẽ dễ nhớ hơn. Hơn nữa, Thất (7), là một con số vô cùng may mắn.
Mặc Tụ nhớ mình từng đọc trong một cuốn sách viết rằng, số 7 tượng trưng cho sự viên mãn và hoàn hảo, thường gắn liền với vận may. Hơn nữa trong văn hóa phương Tây, số 7 cũng đại diện cho sự hoàn hảo và hạnh phúc.
Đây là một con số rất cát tường, anh hy vọng người đàn ông trước mắt có thể có được hạnh phúc, có thể trở thành một người may mắn. Cái tên này, đại diện cho lời chúc phúc tốt đẹp nhất của Mặc Tụ dành cho hắn.
"Thấy thế nào, được không? Gọi là Mặc Thất nhé?" Mặc Tụ kiên nhẫn hỏi ý kiến người trước mặt.
Vô Danh nghe vậy thì ngẩn ra, những suy nghĩ trong lòng Mặc Tụ hắn không rõ. Nhưng hắn biết, đám Phật tu vẫn luôn cho rằng số 7 là con số cát tường.
Ví dụ như "Thất cấp phù đồ", chính là tượng trưng cho cảnh giới cao quý và phúc báo.
Cho nên, người này đặt cho mình cái tên như vậy, là hy vọng mình có thể có được hạnh phúc sao?
Trong lòng dâng lên một dòng nước ấm, đối với tâm ý này, Vô Danh, hay nói đúng hơn là Mặc Thất hiện tại, vẫn rất thích.
Thế là, hắn cố gắng gật đầu với Mặc Tụ, bày tỏ sự đồng ý của mình với cái tên mới này.
Thấy phản ứng của người đàn ông, Mặc Tụ có chút vui mừng bất ngờ. Nụ cười trên mặt anh càng sâu hơn vài phần, giúp người đàn ông vén mấy sợi tóc lòa xòa bên má, khẽ nói: "Vậy sau này, anh chính là Mặc Thất, chúng ta đi thôi."
Nói rồi, Mặc Tụ thắt dây an toàn cho người đàn ông, khởi động xe, bắt đầu lăn bánh êm ái.
Nhìn phong cảnh lướt nhanh ngoài cửa kính xe với vẻ tò mò, người đàn ông lúc này mới nhận ra, đây chính là cái ô tô trong tivi.
Loại xe này trước đây hắn chỉ thấy trong ký ức của nguyên chủ, đây là lần đầu tiên được ngồi thật. Phải nói là, cái ghế da thật này ngồi cũng thoải mái phết.
Mặc Tụ cứ thế chở người đàn ông dạo quanh thị trấn một lúc, đợi khi nhìn thấy một trung tâm thương mại nhỏ mới dừng lại, dắt hắn đi vào.
Mặc Thất đã xác định người bên cạnh hoàn toàn không có ác ý với mình, cho nên chẳng hề có ý định phản kháng, còn có chút tò mò không biết đối phương đưa hắn đến đây làm gì.
Đợi đến khi nhìn thấy đủ loại quần áo trưng bày la liệt trên tầng ba, Mặc Thất mới nhận ra, đối phương hẳn là muốn tìm quần áo cho hắn mặc.
Cũng phải nói, cái "phiếu cơm" từ trên trời rơi xuống này chu đáo thật đấy.
Bộ đồ này hắn mặc mấy ngày nay rồi, bẩn thỉu dơ dáy, chính hắn cũng chê, sớm đã muốn thay một bộ sạch sẽ rồi.
Mặc Tụ nhìn tầng lầu này gần như chưa hề bị động tới, cũng cảm thấy nằm trong dự liệu. Dù sao, đây cũng không phải nhu yếu phẩm tiêu hao nhanh.
Mọi người muốn chạy trốn thì ưu tiên hàng đầu sẽ là mang theo thực phẩm thuốc men, quần áo mang theo vài bộ là đủ rồi.
Anh cũng không cố tình chọn kiểu dáng gì, thoải mái chắc chắn là tiêu chí hàng đầu. Chọn vài bộ quần áo và giày dép, Mặc Tụ liền kéo người đàn ông vào nhà vệ sinh trong trung tâm thương mại.
Vặn vòi nước, quả nhiên không có nước. May là bên cạnh còn một cái thùng nước lớn, bên trong còn lại nửa thùng nước sạch.
Mặc Tụ bảo Mặc Thất cởϊ qυầи áo ra, sau đó dùng số nước này giúp đối phương lau người.
Anh vừa lau vừa không nhịn được nhìn một lượt, phải nói là, người đàn ông này không chỉ mặt đẹp, mà tỉ lệ cơ thể cũng rất tuyệt. Chỉ là gầy quá, nếu béo lên một chút, luyện thêm ít cơ bắp, thì đúng là cái móc treo quần áo di động.
Bây giờ hắn gầy thế này, là do trước kia ăn uống không tốt sao?
Mặc Tụ có chút đau lòng, đợi đến khi lau người sạch sẽ hoàn toàn, Mặc Tụ liền thay cho hắn một chiếc áo phông cotton và quần thể thao.
Chỉ là đến lúc đi giày, người đàn ông lại có chút không hợp tác, xem ra không thích đôi giày da mà anh lấy tới.
Mặc Tụ nắn nắn đôi giày mới, nghĩ thầm có lẽ đối phương thấy giày da không thoải mái, bèn dứt khoát dẫn người sang khu vực bán giày trong trung tâm.
Ôm người ngồi xuống, chọn rất nhiều đôi giày đủ loại khác nhau, anh cực kỳ kiên nhẫn cho Mặc Thất thử từng đôi một.
Mãi cho đến khi xỏ vào một đôi giày vải trông có vẻ hơi quê mùa, trên mặt người đàn ông mới lộ ra vẻ hài lòng.
Nói đi cũng phải nói lại, đôi giày vải này tuy xấu, nhưng quả thực đi êm chân nhất.
Nhìn dáng vẻ nheo mắt hưởng thụ của Mặc Thất, Mặc Tụ chẳng hiểu sao cảm thấy mình đang nhìn thấy một con mèo lớn lười biếng.
Lắc đầu cười cười, Mặc Tụ lấy những quần áo cần thiết, lại nhét thêm mấy đôi giày vải cùng loại vào ba lô, mới dẫn người đàn ông rời đi.