Chương 1: Đã chết

Dị năng giả mạnh nhất căn cứ Sơn Hà, Mặc Tụ, đã chết. Chết dưới sự phản bội của bạn bè và trong vòng bao vây cùng tiếng nguyền rủa của những kẻ anh từng liều mạng cứu giúp.

Chàng thanh niên từng hăng hái ngời ngời, giờ đây ngã gục trên mặt đất, không một tiếng động, chỉ còn trơ lại một thân xác rách nát không toàn thây.

Nhưng cơn phẫn nộ của những người xung quanh dường như vẫn chưa nguôi, bọn họ vẫn tiếp tục đấm đá lên thi thể kia.

Linh hồn trong suốt của Mặc Tụ lơ lửng giữa không trung, ánh mắt ngập tràn vẻ giễu cợt nhìn thấu cảnh tượng trước mắt.

Ban đầu, anh bị hãm hại, bị tất cả mọi người coi là kẻ phản bội và tòng phạm. Đông trốn tây nấp, sống những ngày tháng chật vật hồi lâu, cuối cùng vẫn không thể thoát khỏi tử cục này.

Cũng may, trong trận chiến cuối cùng, anh đã chọn tự bạo tinh hạch, kéo theo không ít kẻ cùng xuống địa ngục.

Ánh mắt Mặc Tụ lướt qua từng gương mặt hung tợn. Đây chính là bạn bè, là chiến hữu của anh, là những người mà anh đã liều mạng bảo vệ.

Anh chưa từng ngờ rằng, bản thân lại ngu xuẩn đến thế, vậy mà lại vì một đám người như thế mà lao tâm khổ tứ suốt bao nhiêu năm ròng.

Gương mặt của linh hồn lơ lửng giữa không trung trơ ra lạnh lùng, tựa như thân xác đang bị đối xử tàn nhẫn kia không thuộc về mình.

Dù có để tâm thì đã sao? Anh của hiện tại đã lực bất tòng tâm từ lâu.

Mãi cho đến khi một người đàn ông bẩn thỉu, tóc tai bù xù như kẻ điên đột nhiên từ trong góc lao ra, ôm chầm lấy thi thể của anh, vẻ mặt Mặc Tụ cuối cùng cũng có biến chuyển.

“Sao lại là hắn...”

Mày nhíu chặt, Mặc Tụ trơ mắt nhìn người đàn ông ôm riết lấy thân xác tàn tạ của mình, không cho bất kỳ ai đến gần, rõ ràng là đang muốn bảo vệ thi thể của anh.

Thế nhưng, bọn họ đông như vậy, sao có thể để tâm đến một kẻ phản kháng trông chẳng có chút uy hϊếp nào. Vì vậy, người đàn ông nọ cũng trở thành mục tiêu công kích của bọn chúng.

“Đầu Gỗ, mày làm gì vậy? Mau buông tay!” Thấy đối phương bị đấm đá túi bụi, Mặc Tụ lo lắng gào lên.

Mặc Tụ chẳng thể ngờ, đến cái giờ phút này, người nguyện ý bất chấp tất cả xông ra bảo vệ anh, lại là một tên ngốc.

Một tên ngốc mà từ rất lâu trước đây, anh chỉ tình cờ trông thấy rồi tiện tay tiếp tế cho vài lần.

Mặc Tụ thậm chí còn chẳng biết tên của đối phương, chỉ hay biết người này lúc nào cũng ngơ ngác, phản ứng chậm chạp đến mức quá đáng, nên bị người ta gọi bằng biệt danh Đầu Gỗ.

Một tên ngốc sao có thể là đối thủ của đám người này. Người đàn ông nhanh chóng bị đánh cho bầm dập mặt mũi, nhưng vẫn kiên quyết ôm chặt thi thể trong lòng.

Mặc Tụ thấy cảnh này, hốc mắt đỏ bừng. Anh lơ lửng đến bên tai người đàn ông, không ngừng gào thét: “Mau buông tay, tôi chết rồi! Chỉ là một cái xác thôi, kệ bọn chúng! Đừng để chúng nó đánh anh nữa!”

Thế nhưng, anh giờ chỉ là một linh hồn, không ai có thể nghe thấy tiếng của anh.

Mãi một lúc lâu sau, người đàn ông đột nhiên phát cuồng, tựa như một con dã thú mất trí, bắt đầu công kích không phân biệt bất kỳ ai định làm tổn hại đến thi thể Mặc Tụ. Người này hoàn toàn không màng bản thân có bị thương hay không, đám người kia lúc này mới như bị dọa sợ, dần dần dừng tay.

Chẳng ai muốn vì một tên vừa điên vừa ngốc mà để mình bị thương cả.

Mọi người nhìn người đàn ông điên điên khùng khùng, dường như cũng thấy mất hứng, đám đông dần tản đi.

Mặc Tụ thấy người đàn ông bê bết máu ngã gục bên cạnh mình, thở hồng hộc. Mái tóc quá dài che khuất gương mặt, khiến anh không thể nhìn rõ được biểu cảm của hắn.