Chương 18: Đút ăn

Vết thương của đối phương rất rõ ràng không phải mới bị cắn hôm nay, thậm chí đã có dấu hiệu bắt đầu lành lại. Điều này chưa từng xuất hiện trên người bất kỳ ai bị tang thi cắn mà anh từng gặp trước đây.

Phải biết rằng, trong miệng tang thi chứa virus, một khi bị cắn khiến cho bị thương thì vết thương chỉ có nước liên tục thối rữa, căn bản không thể nào hồi phục.

Hơn nữa, sau khi bị tang thi cắn, dù tốc độ biến dị có chậm đến đâu, một ngày là đã quá đủ rồi.

Nhưng nhìn trạng thái đóng vảy lành miệng vết thương trên cổ tay người đàn ông này, rõ ràng đã bị cắn hơn một ngày.

Điểm quan trọng nhất là Mặc Tụ chợt nhớ ra, kiếp trước tuy anh không đi con đường này, không vòng qua thị trấn An Bình, nhưng hai ba năm sau, anh vẫn gặp được "Đầu Gỗ".

Cho nên, dù không gặp được anh, "Đầu Gỗ" vẫn sẽ xuất hiện ở căn cứ Sơn Hà, điều đó chứng tỏ rằng, trong khoảng thời gian này đối phương chắc chắn không hề biến thành tang thi.

Nghĩ đến đây, trái tim Mặc Tụ an tâm hơn nhiều.

Tuy nhiên anh vẫn chưa hoàn toàn yên tâm, kiểm tra vết thương trên cổ tay đối phương thêm mấy lần nữa, mới hỏi lại: "Thật sự không sao chứ?"

Nhìn thấy sự nghi hoặc trong mắt người đàn ông, Mặc Tụ cảm thấy đối phương hình như không phải kẻ ngốc, kẻ ngốc là chính mình mới đúng.

Khẽ hắng giọng một cái, Mặc Tụ vội vàng gạt bỏ những suy nghĩ không đâu. Anh nhìn quanh một vòng, không thấy thứ gì có thể tận dụng, bèn kéo khóa áo khoác gió của mình xuống, để lộ chiếc áo phông trắng bên trong.

Sau đó, dưới ánh mắt kinh ngạc của Vô Danh, anh xé một dải vải từ gấu áo, băng bó quanh vết thương trên cổ tay người đàn ông.

Dù anh tin chắc đối phương xác suất cao sẽ không biến thành tang thi, nhưng muốn đưa hắn về đội ngũ, vết thương như thế này vẫn nên che lại thì hơn, tránh gây ra những rắc rối không cần thiết.

Nhớ lại lúc mới bước vào nhà kho nhìn thấy đối phương đang khó nhọc nhai một nắm gạo sống, Mặc Tụ lại thấy đau lòng.

Bên cạnh còn hai vỏ chai nước suối rỗng không, chắc hẳn những ngày qua, đối phương đã phải dựa vào chút đồ ít ỏi đó để sống sót.

"Tôi đưa anh đi. Yên tâm, sau này tôi sẽ chăm sóc anh."

Mặc Tụ khẽ nói, nhét túi gạo chỉ còn lại một nắm nhỏ vào túi áo, sau đó đỡ người đàn ông đứng dậy.

Lúc này anh mới phát hiện, người đàn ông này thực sự rất cao.

Đỡ hắn như vậy mà đã cao ngang ngửa anh rồi, nếu đứng thẳng lưng lên, e là còn nhỉnh hơn một chút.

Phải biết Mặc Tụ cao 1m83, nhìn cái dáng dấp này của đối phương, ít nhất cũng phải 1m85. Cái này mà không ngốc nghếch gì, tẩm bổ cho tốt, người cao ngựa lớn, sẽ là một nguồn lao động tốt biết bao nhiêu!

Lắc lắc cái đầu, Mặc Tụ cảm thấy gần đây chắc mình thu "phí bảo kê" nhiều quá rồi nên bị ám ảnh.

Giờ không phải lúc nghĩ mấy chuyện linh tinh, anh thử đỡ người đàn ông đi vài bước. Sau khi phát hiện đối phương đi lại có vẻ rất khó khăn, anh bèn dứt khoát bế ngang người lên, trực tiếp đưa lên xe địa hình.

Lấy một chai nước từ trong ba lô trên xe đưa cho Vô Danh, Mặc Tụ lại mở một hộp thịt hộp và một túi bánh mì, chuẩn bị cho người bên cạnh ăn.

Ngửi thấy mùi thơm nồng đậm tỏa ra từ hộp thịt, Vô Danh nuốt nước miếng ừng ực. Từ lúc đến thế giới này, hắn chưa từng được ăn thứ gì ngon như vậy.

Tuy không rõ trong cái hộp sắt kia đựng loại thịt gì, nhưng ngửi thôi đã thấy thơm nức mũi. Người này mở thịt ra, không lẽ là định cho hắn ăn sao?

Trong lòng Vô Danh có chút mong đợi, nhưng lại không dám chắc chắn. Dù sao bây giờ cũng là tận thế. Cha mẹ nguyên chủ là nông dân trồng lương thực, mang đi cả hai xe tải lương thực, mà cũng chỉ nỡ để lại cho nguyên chủ một túi gạo nhỏ và hai chai nước.

Người này có đồ ngon như vậy, dựa vào đâu mà chia cho người khác ăn? Cũng đâu phải kẻ ngốc.

Nếu đổi lại là hắn, hắn chắc chắn cũng không muốn dâng đồ ngon cho người khác đâu.

Nhưng nhớ lại thái độ vừa rồi của Mặc Tụ đối với mình, biết đâu chừng, cậu ta vẫn có thể cho mình ăn một miếng nhỉ.

Vô Danh thèm đến mức không chịu nổi, cảm thấy bản thân thật quá mất mặt. Đường đường là một Ma Tôn sống mấy ngàn năm, vậy mà lại sa cơ lỡ vận đến mức thèm thuồng một hộp thịt của người phàm.

Thế nhưng ngay lúc Vô Danh đang suy nghĩ miên man, một miếng thịt hộp lớn thật sự đã được đưa đến bên miệng hắn.

"Tự ăn được không?" Mặc Tụ ôn tồn hỏi, dùng thìa sắt xúc một miếng đút cho người bên cạnh.

Vô Danh ngây người nhìn miếng thịt trước mắt, trong lòng kinh ngạc.

Không phải chứ, không phải chứ, người này thật sự là kẻ ngốc à!

Mặc Tụ không biết người trước mắt đang thầm mắng mình trong bụng, thấy hắn cứ nhìn chằm chằm mình với vẻ đờ đẫn bất động, anh bất lực cười cười. Chỉ nghĩ rằng người đàn ông này có lẽ ngốc hơi nặng, đến tự ăn cơm cũng tốn sức.

Thật không biết kiếp trước, người này làm sao có thể phát ra sự tàn nhẫn ấy, liều mạng bảo vệ thi thể của anh.

Thế là, anh chủ động đưa cái thìa thịt tới trước thêm chút nữa, dùng giọng điệu dỗ trẻ con nói: "Há miệng nào, cái này là thịt hộp, ngon lắm đấy."

Giọng nói của thanh niên trong trẻo, nghe vào mang lại cảm giác ấm áp như ánh mặt trời. Vô Danh nghe thấy lời đối phương, theo bản năng há miệng ăn miếng thịt.

Thơm thật!

Tuy trước kia hắn cũng từng ăn qua không ít sơn hào hải vị, nhưng không biết có phải do cơ thể này đã quá đói khát hay không, giờ khắc này ăn miếng thịt hộp trong miệng, hắn cảm thấy còn ngon hơn tất cả những món từng ăn ở kiếp trước.

Thấy người đàn ông có vẻ rất thích ăn thịt hộp, Mặc Tụ lại liên tiếp bón cho hắn mấy thìa, rồi đưa bánh mì qua, bảo Vô Danh ăn kèm.

Bánh mì đóng gói vô cùng mềm mại tơi xốp, vị ngọt nhàn nhạt, đưa vào miệng như muốn tan ra. Vô Danh cảm thấy cái thứ gọi là bánh mì này kết hợp với thịt trong hộp sắt quả là tuyệt phối, ăn càng thấy ngon hơn.

Cũng may cơ thể hắn tuy không nghe lời cho lắm, nhưng việc ăn uống không gặp khó khăn gì lớn, chỉ là ăn chậm một chút. Nhất là bây giờ còn có người tận tay bón cho ăn, hắn càng thấy tiện lợi!

Cứ như thế, một mình Vô Danh đã chén sạch hai túi bánh mì, một hộp thịt, hai quả trứng kho, ba cái thạch rau câu, một gói khoai tây chiên và một hộp cá đóng hộp nhỏ.

Mắt thấy ánh mắt hăm hở của người đàn ông lại nhắm vào gói bánh quy kem trong ba lô của mình, Mặc Tụ bất đắc dĩ gõ nhẹ lên trán Vô Danh một cái, cười nói: "Một lúc ăn nhiều thế này, không sợ hỏng dạ dày à."

Giọng điệu cưng chiều mười phần này khiến Vô Danh không nhịn được mà đỏ cái mặt già.

Đều tại mấy thứ này lạ quá, hắn chưa từng được ăn. Bụng lại đói, nhất thời sơ sẩy ăn hơi nhiều.

Hắn vậy mà lại vì ăn nhiều quá mà bị một người phàm ghét bỏ, thật sự là quá mất mặt!