Chương 17: Lôi linh căn

Mặc Tụ trân trối nhìn chằm chằm vào vết thương trên cổ tay Vô Danh. Hình dạng vết thương thế này, kết hợp với cái xác nằm trong góc kia, quá rõ ràng là do tang thi cắn.

Thế nhưng, sao lại có thể như vậy được?

Khó khăn lắm anh mới tìm được người, cứ ngỡ cuối cùng cũng có thể đền đáp ân tình của đối phương, vậy mà người ấy lại đã bị tang thi cắn rồi.

Chẳng lẽ dù đã trọng sinh, anh vẫn không thể nào trả hết món nợ ân tình của kiếp trước sao?

Lệ khí trong lòng Mặc Tụ cuồn cuộn dâng trào. Trải qua những chuyện của kiếp trước, trái tim anh sớm đã nguội lạnh và cứng rắn. Người đàn ông trước mắt đối với anh mà nói, không chỉ đơn thuần là một con người, mà còn là chút thiện ý và hơi ấm cuối cùng còn sót lại trong tâm hồn anh.

Anh hoàn toàn không dám tưởng tượng, nếu người này cứ thế chết đi ngay trước mắt mình, biến thành tang thi ngay trước mặt mình, nội tâm anh sẽ trở nên méo mó đến mức nào. Có lẽ anh sẽ cùng thế giới này phát điên mất thôi.

Tại sao nhất định phải tàn nhẫn đến thế? Chẳng lẽ ông trời không chịu để lại cho anh một chút tốt đẹp chân thực nào sao!

Mặc Tụ vừa nghĩ, bàn tay đang nắm lấy tay Vô Danh càng siết chặt hơn, chặt đến mức Vô Danh cũng cảm thấy hơi đau.

Nương theo tầm mắt của Mặc Tụ, hắn cũng nhìn thấy vết thương trên cổ tay mình, nhận ra đối phương đã hiểu lầm.

Nhưng mà, đây chẳng phải chỉ là bị tang thi cắn thôi sao? Cho dù có thực sự phải chết hay biến thành tang thi, thì đó cũng là chuyện của hắn.

Cái tên Mặc Tụ trước mặt này sao lại làm ra vẻ như chính bản thân cậu ta bị cắn vậy?

Trong lòng Vô Danh cảm thấy có chút kỳ lạ. Kiếp trước hắn leo lên đến vị trí Ma Tôn, thuộc hạ nhiều không đếm xuể. Thế nhưng để tìm được một người thật lòng thật dạ lo lắng cho hắn, vì hắn mà sốt ruột thậm chí đau lòng, thì hắn quả thực chưa gặp được mấy ai.

Đám người ở Tu chân giới, kể ra cũng vô tình lắm.

Cho nên, phản ứng của Mặc Tụ đối với Vô Danh là một trải nghiệm vô cùng mới mẻ.

Không muốn người trước mặt tiếp tục suy diễn lung tung, Vô Danh nỗ lực mấp máy môi, tốn không ít sức lực mới nặn ra được hai chữ: "Không... sao."

Mặc Tụ trong nháy mắt hiểu được ý tứ trong lời nói của hắn, thế nhưng...

"Không sao? Làm sao có thể không sao được!" Mặc Tụ không kìm được mà gầm nhẹ với hắn, hốc mắt đỏ hoe.

Nhưng khi nhìn thấy ánh mắt thoáng vẻ bất lực của đối phương, Mặc Tụ lại cảm thấy dường như mình đang vô cớ gây sự.

Đối phương thì hiểu cái gì chứ? Người trước mắt này chẳng qua chỉ là một kẻ ngốc mà thôi. Hắn làm sao biết được sau khi bị tang thi cắn sẽ biến thành loại quái vật như thế nào?

Hắn chỉ có một mình bị bỏ lại trong nhà kho thế này, thì lấy đâu ra năng lực mà phản kháng?

Ngay lúc Mặc Tụ đang rối bời tâm trí, người đàn ông bên cạnh lại nói thêm một câu: "Thật... Không sao."

Sao người này cứ khăng khăng nhấn mạnh là mình không sao thế nhỉ?

Trong lòng Mặc Tụ có chút bực bội, anh không muốn nổi nóng với Vô Danh, ánh mắt bèn trừng trừng nhìn về phía cái xác tang thi đã ngã gục trên đất kia.

Hận không thể băm vằm thứ đó ra trăm mảnh cũng khó giải được mối hận trong lòng anh.

Trong lòng bàn tay tụ lại một khối cầu sấm sét lóe lên điện quang, ánh mắt Mặc Tụ nhìn xác tang thi chứa đựng cơn thịnh nộ ngút trời.

Vô Danh nhìn thấy khối lôi quang trên tay Mặc Tụ thì kinh ngạc không thôi.

"Lôi... Lôi..."

Ánh mắt Vô Danh nhìn chằm chằm, người này vậy mà có thể tự do điều khiển sấm sét!

Không phải nói nơi này không có tu sĩ sao? Vậy Mặc Tụ làm thế nào mà biết dùng? Chẳng lẽ, người này sở hữu Lôi linh căn?

Lời nói của Vô Danh thành công thu hút sự chú ý của Mặc Tụ. Đối diện với Vô Danh, vẻ mặt anh dịu đi rất nhiều.

Thấy người đàn ông cứ nhìn chằm chằm khối cầu sấm sét trong tay mình, anh gật đầu với hắn, ôn tồn nói: "Đúng, là sấm sét, tôi là dị năng giả hệ Lôi."

Cũng may, đối phương còn nhận biết được sấm sét, xem ra chưa ngốc đến mức triệt để.

Mặc Tụ tự nhiên cảm thấy có chút an ủi, còn Vô Danh thì cũng đã hoàn hồn. Phải rồi, thế giới này quả thực không có tu chân giả, nhưng lại có dị năng giả.

Chẳng qua trong những hình ảnh ký ức của nguyên chủ, dị năng giả quá mức khan hiếm, cho nên nhất thời hắn không nhớ ra.

Trong gia đình nguyên chủ không có lấy một dị năng giả nào, chỉ có lúc cùng những người trong trấn chạy trốn, nguyên chủ từ xa nhìn thấy một người có sức mạnh vô song.

Còn nghe những người đó nhắc đến dị năng hệ sức mạnh, ai nấy đều vô cùng ngưỡng mộ người kia.

Ký ức sau đó, chính là cái nhà kho nhỏ này.

Tuy nhiên, bị Vô Danh cắt ngang một chút, Mặc Tụ quả thực đã bình tĩnh lại không ít. Quay đầu nhìn kỹ lại cái xác tang thi kia, anh mới lưu ý đến một vài chi tiết nhỏ mà trước đó mình đã bỏ qua.

Nhìn trạng thái của tang thi ngã trên đất, rồi lại nhìn tình trạng vết thương trên cổ tay người đàn ông trước mặt, trong đầu Mặc Tụ chợt lóe lên một tia sáng.

Mặc Tụ vội vàng nắm lấy cổ tay Vô Danh, kiểm tra kỹ lưỡng thêm lần nữa.