Vô Danh rất dễ dàng nhận ra, sở dĩ nguyên chủ biểu hiện ra vẻ si ngốc là do hồn phách bị tổn thương. Hồn phách của chủ nhân ban đầu cơ thể này, ngay từ đầu đã khiếm khuyết, ý thức cũng không trọn vẹn.
Cũng may ký ức vẫn dùng được, hắn từ những hình ảnh trong ký ức của nguyên chủ phân biệt được thế giới mình đang ở hiện tại đã hoàn toàn không phải thế giới cũ nữa.
Nơi đây có máy bay, ô tô có thể chạy mà không cần linh thạch, còn có cái hộp nhỏ biết phát ra hình ảnh chuyển động gọi là tivi, rất nhiều thứ đều là những món đồ mới lạ thú vị mà hắn chưa từng thấy.
Chỉ tiếc, thời gian gần đây, thế giới này xảy ra biến cố, đột nhiên có người biến dị thành thứ gọi là tang thi, chính là con quái vật gớm ghiếc hắn vừa nhìn thấy.
Một số động vật và thực vật cũng bắt đầu biến dị, người ta gọi thế giới hiện tại là tận thế.
Nguyên chủ vì là một kẻ ngốc, từ nhỏ đã không được người ta yêu thích. Sau khi tận thế ập đến, lại càng bị coi là gánh nặng.
Khi tất cả mọi người tập thể bỏ trốn khỏi nơi này, nguyên chủ đã bị cố ý bỏ lại trong nhà kho này.
Cũng may người nhà vứt bỏ hắn còn chút lương tâm, để lại cho hắn một túi gạo nhỏ và hai chai nước, thế là nguyên chủ dựa vào số gạo và nước này mà sống qua ngày.
Nhưng cửa kho không đóng, vẫn có tang thi tìm tới, còn cắn nguyên chủ một cái.
Chỉ một cú cắn này, ma khí xâm nhập liền lập tức tiêu diệt linh hồn vốn đã yếu ớt của nguyên chủ. Sau đó không hiểu sao, thần hồn của hắn lại xuyên qua đây.
Vậy thì cú cắn của tang thi vừa rồi, cũng sẽ khiến hắn biến thành con quái vật xấu xí như thế sao?
Nghĩ đến đây, Vô Danh rùng mình một cái. Thông qua thần thức, hắn có thể nhìn thấy tại vết thương bị cắn đang lởn vởn những luồng ma khí màu đen.
Những luồng ma khí đó đang nỗ lực muốn chui vào kỳ kinh bát mạch của hắn, thậm chí còn có ý đồ bao vây và xâm nhập thần hồn của hắn.
Đây còn là một đám ma khí rất có tính mục đích...
Vô Danh cảm thấy mình lại được mở mang tầm mắt. Nếu là người bình thường bị loại ma khí này xâm nhập, có lẽ sẽ thực sự biến thành một con quái vật vô tri vô giác, chỉ biết chém gϊếŧ và ăn uống. Thậm chí linh hồn sẽ bị mài mòn từ từ cho đến khi biến mất.
May mà hắn là một ma tu, dù nhục thân đã thay đổi nhưng vẫn sở hữu thần hồn mạnh mẽ như kiếp trước, không thể nào bị chút ma khí cỏn con này ảnh hưởng.
Vô Danh là lão làng trong việc điều khiển ma khí, hắn rất nhẹ nhàng hấp thụ sạch sẽ đám ma khí trên vết thương.
Thiên phú của cơ thể mới không lợi hại như trước, nhưng cũng tạm được. Số ma khí tích trữ lại, chỉ có thể từ từ tiêu hóa, rồi từng chút một tu luyện lại.
Tuy nhiên hiện tại việc tu luyện đối với Vô Danh lại không phải quan trọng nhất, quan trọng nhất là thần hồn của hắn và cơ thể này rõ ràng không tương thích.
Dù hắn phi thăng thất bại, thần hồn ít nhất cũng đạt cấp bậc Bán Ma Thần. Cũng chính vì thần hồn của hắn quá mức mạnh mẽ, cơ thể người phàm căn bản khó lòng chịu đựng nổi.
Nhưng nếu cưỡng ép khống chế, lại dễ gây ra một số tổn thương cho cơ thể này.
Vô Danh thầm than thở trong lòng, chỉ có thể chọn cách từ từ mà làm.
Lấp đầy bụng để sống sót là ưu tiên hàng đầu, ở đây cũng chẳng có thức ăn nào khác, chỉ còn lại non nửa túi gạo.
Cảm giác nhai gạo sống thật sự chẳng ra sao cả, nhưng dẫu gì cũng có thể lót dạ.
Vì cơ thể bất tiện, cũng không rõ bên ngoài rốt cuộc có an toàn hay không, Vô Danh quyết định cứ "ở lì" trong nhà kho này vài ngày đã.
Nếu không lại có thêm vài con tang thi như thế này tìm đến, hắn có hấp thụ ma khí giỏi đến đâu thì bị cắn vài cái cũng đau lắm chứ bộ. Hơn nữa, ma khí trong đan điền hắn cũng sắp đầy rồi.
Tiện thể, còn có thể luyện tập làm sao để điều khiển cơ thể này tốt hơn. Chỉ tiếc là, đã mấy ngày trôi qua mà hiệu quả thu được chẳng đáng là bao.
Vô Danh còn đang nghi ngờ, cứ tiếp tục thế này, gạo ăn hết rồi, hắn sẽ chết đói nhanh thôi!
Ai mà ngờ, đột nhiên lại có một người như thế này chạy tới, còn vừa nhìn thấy hắn đã tỏ ra vô cùng kích động vui mừng.
Người trước mắt này hắn hoàn toàn không quen biết, hắn nên quen sao? Cho dù là trong ký ức của nguyên chủ, cũng hoàn toàn không có bóng dáng người này mà?
Vô Danh có chút không hiểu rõ tình hình hiện tại, nhưng nhìn hốc mắt ửng đỏ của đối phương, Vô Danh lại bớt đi phần nào đề phòng.
Người ta sẽ không cố tình diễn kịch trước mặt một "kẻ ngốc", cho nên, đối phương chắc chắn là bộc lộ cảm xúc chân thật.
Đã không có ác ý, vậy thì cậu ta muốn làm gì thì làm.
Mặc Tụ vui mừng một hồi, cũng coi như đã hoàn hồn lại.
Nhận thấy ánh mắt nhìn mình có chút ngây ngốc của người đàn ông, anh mới sực nhớ ra kiếp này bọn họ vẫn chưa từng gặp mặt.
Mặc Tụ bỗng cảm thấy may mắn, cũng may người đàn ông này là một kẻ ngốc. Nếu không, bị một người lạ mặt đột nhiên ôm chầm lấy, còn vừa khóc vừa cười, chắc chắn sẽ nghĩ anh là kẻ tâm thần.
"Tôi tên là Mặc Tụ." Mặc Tụ tự giới thiệu, ôn hòa nhìn người đối diện.
Nói xong, anh đưa tay vuốt lại mái tóc rối bù của người đàn ông. Lại giúp hắn chỉnh trang quần áo, muốn đỡ người dậy.
Nhưng ngay khi chạm vào cánh tay đối phương, anh bỗng nhiên nhìn thấy trên cổ tay Vô Danh hằn rõ một vòng vết thương do răng cắn.
"Chuyện này là sao!"
Trong lòng Mặc Tụ thắt lại, nương theo tầm mắt của người đàn ông, nhìn thấy ở góc tường đối diện là một cái xác tang thi đã hoàn toàn bất động, sắc mặt anh trở nên khó coi đến cực điểm.