Chương 15: Ma Tôn Vô Danh (1)

Lúc này Mặc Tụ đang kích động không thôi vì cuối cùng cũng tìm được người mình ngày nhớ đêm mong. Anh nào biết, "Đầu Gỗ" đang bị anh ôm, hay nói đúng hơn là Ma Tôn Vô Danh, mới là người đang thực sự hoang mang tột độ.

Vô Danh vốn dĩ không phải người của thế giới này, hắn đến từ Tu chân giới, lại còn là một ma tu.

Người đời đều nói ma tu không phải chính đạo, nhưng Vô Danh chẳng thèm bận tâm.

Hắn sinh ra đã bị vứt bỏ, vấp váp mà lớn lên, bèn dứt khoát tự gọi mình là Vô Danh.

Ở Tu chân giới, kẻ mạnh là kẻ được tôn sùng. Sau khi Vô Danh tình cờ phát hiện mình có thiên phú tu ma, vì để có thể sống tốt hơn, hắn bắt đầu khắc khổ tu luyện.

Ban đầu hắn chỉ là một tán tu chẳng có chút danh tiếng nào, cũng không hiểu tại sao mình cứ động một chút là lại gặp phải mấy tên tự xưng là tu sĩ chính đạo mà hắn chẳng hề quen biết. Bọn họ vừa phát hiện hắn là ma tu, liền bắt đầu hô hào đòi chém đòi gϊếŧ.

Có những lúc hắn an phận thủ thường ở trong động phủ của mình, vẫn có người tìm tới tận cửa, ra tay đánh nhau với hắn.

Vô Danh cảm thấy đám người này quá phiền phức, bèn ra tay xử lý hết.

Ai ngờ, số lần hắn xử lý đám người đó càng nhiều, danh tiếng lại càng lớn, kẻ tìm tới cửa quấy nhiễu hắn lại càng đông hơn trước.

Vô Danh phiền không chịu nổi, bèn thu nhận một số thuộc hạ, để đám thuộc hạ này xử lý những kẻ đến khıêυ khí©h.

Nhưng nhàn hạ được một thời gian, số người tìm tới cửa lại còn nhiều hơn cả lúc trước, hơn nữa còn có những tu sĩ thực sự lợi hại đến đòi "trừ ma vệ đạo".

Đám thuộc hạ hắn thu phục không có cách nào tự mình giải quyết triệt để, thi thoảng Vô Danh vẫn phải đích thân ra tay.

Để có thể giải quyết đám người kia một cách dễ dàng hơn, Vô Danh đành phải tiếp tục khắc khổ tu luyện. Nhân tiện, lại thu nạp thêm nhiều thuộc hạ lợi hại hơn để làm việc cho mình.

Cứ như vậy, thuộc hạ của Vô Danh ngày càng đông, công lực của hắn ngày càng mạnh. Rồi chẳng biết từ lúc nào, hắn đã được người đời xưng tụng là Ma Tôn.

Bên ngoài, người người đều đồn đại Ma Tôn Vô Danh tội ác tày trời.

Chỉ có bản thân Vô Danh là nghĩ mãi không thông, ngoài việc bị ép phải tu luyện và xử lý mấy con bọ chét tự tìm tới cửa, hình như hắn cũng đâu có làm gì khác đâu nhỉ.

Tuy nhiên làm Ma Tôn cũng không tệ, sau một lần hắn xử lý lão già khó chơi đứng đầu phe chính đạo đến gây sự, hắn đã thực sự trải qua một khoảng thời gian dài sống những ngày tháng vô cùng thoải mái.

Hơn nữa về sau hắn không cần phải vất vả tu luyện nữa, dù sao hắn cũng đã là kẻ mạnh nhất rồi.

Đám thuộc hạ của hắn, kẻ nào kẻ nấy đều rất biết cách lấy lòng hắn, dâng lên cho hắn biết bao nhiêu thiên tài địa bảo và đủ loại đan dược.

Vô Danh rảnh rỗi không có việc gì làm bèn mân mê mấy thứ thiên tài địa bảo kia, còn ăn chút đan dược, cho dù không tu luyện, tu vi vẫn cứ tăng lên từng chút một.

Mãi cho đến khi tu vi của hắn trở thành mạnh nhất toàn Tu chân giới, hắn cảm thấy ở thế giới này chẳng còn việc gì để làm, quả thực quá đỗi nhàm chán. Bèn dứt khoát quyết định phi thăng lên thượng giới, làm một Ma Thần xem sao.

Thế giới nơi hắn sống, đã gần ngàn năm nay chưa nghe nói có ai phi thăng cả.

Thế nên vào ngày hắn phi thăng, toàn bộ giới ma tu đều hân hoan vui mừng, chỉ đợi hắn thành Thánh thành Thần.

Ban đầu, hắn còn tưởng việc phi thăng của mình vô cùng thuận lợi. Bởi vì không chỉ nhìn thấy một con đường hầm khác lạ mở ra trước mắt, mà ngay cả lôi kiếp lẽ ra phải xuất hiện cũng chẳng thấy tăm hơi.

Hắn còn tưởng do mình thiên phú dị bẩm, Thiên đạo quá mức công nhận mình.

Nào ngờ, khi Vô Danh thực sự bước vào đường hầm, mới phát hiện con đường đó không trọn vẹn.

Cùng lúc đó, lôi kiếp trước đó không xuất hiện, ngay tại khoảnh khắc ấy lại ập đến toàn bộ. Vài con lôi long to lớn, đồng loạt lao thẳng về phía Vô Danh.

Hắn vội vàng vận công muốn chống đỡ, lại phát hiện nhục thân của mình hoàn toàn không chịu nổi lôi kiếp này. Còn chưa kịp suy nghĩ xem chuyện gì đang xảy ra, hắn đã trực tiếp hóa thành tro bụi.

Vô Danh vốn tưởng mình cứ thế mà hồn phi phách tán, không ngờ chẳng biết qua bao lâu, hắn lại bắt đầu có ý thức, hắn vậy mà vẫn còn sống!

Thế nhưng ngay sau đó, hắn cảm nhận được một cơn đau dữ dội.

Vô Danh vội vã mở mắt, liền nhìn thấy một con quái vật hình người xấu xí vô cùng, đang cắn chặt lấy cổ tay hắn không buông.

Vô Danh muốn đẩy thứ đó ra, nhưng cơ thể lại trì trệ kinh khủng. Đừng nói là phản kháng, ngay cả nhấc tay lên cũng khó khăn.

Chẳng lẽ mình vất vả lắm mới trốn được lôi kiếp, lại phải bỏ mạng trong miệng con quái vật gớm ghiếc này sao?

May thay hắn rất nhanh đã nhận ra điều bất thường, bởi vì trên người con quái vật kia lại tràn ngập thứ ma khí mà hắn quen thuộc nhất.

Vô Danh có thể phân biệt được, thứ ma khí đó chính là nguồn năng lượng giúp con quái vật có thể cử động.

Là một ma tu thâm niên, việc hấp thụ ma khí thế nào sớm đã là thứ khắc sâu vào trong xương tủy Vô Danh.

Cho nên hắn lập tức ngưng thần, tìm mọi cách hút sạch toàn bộ ma khí từ trên người con quái vật kia về phía mình.

Đợi đến khi ma khí bị hút cạn, con quái vật quả nhiên ngã vật xuống đất, không còn cử động nữa.

Lúc này Vô Danh mới thở phào nhẹ nhõm, muốn kiểm tra tình trạng cơ thể mình. Lại phát hiện hắn thậm chí không có cách nào đứng dậy cho tử tế, đứng được một nửa lại ngã phịch xuống đất.

Hắn vậy mà lại không thể hoàn toàn kiểm soát cơ thể mình nữa rồi!

Cảm giác đau đớn và chật vật đã lâu không gặp, cùng với cơn đói cồn cào mà từ khi tịch cốc đến nay chưa từng cảm nhận ập đến, khiến Vô Danh nhất thời có chút ngẩn ngơ.

Chẳng lẽ tu vi của hắn đã tan biến hoàn toàn, biến thành một người phàm trần?

Nhưng cũng không đúng, vừa rồi rõ ràng hắn đã hấp thụ ma khí thành công, chỉ là không biết tại sao dung lượng đan điền dường như nhỏ đi rất nhiều.

So với lượng ma khí hắn tu luyện hấp thụ trước đây, chút ít hắn vừa hút vào cùng lắm chỉ được coi là chín trâu mất một sợi lông, vậy mà đã cảm thấy no căng, dường như rất khó tiêu hóa.

Cúi đầu xuống, Vô Danh lúc này mới chú ý trên người mình đang mặc bộ quần áo chưa từng nhìn thấy bao giờ. Nhìn lại cơ thể mình, cũng rất không bình thường.

Vô Danh lúc này mới kinh hãi nhận ra, cơ thể hiện tại của hắn, dường như không phải là cơ thể ban đầu nữa.

Vậy là, hắn đã bị lôi kiếp phi thăng kia đánh chết, sau khi nhục thân hủy diệt, linh hồn cơ duyên xảo hợp đoạt xá người khác?

May mà thần thức của Vô Danh vô cùng mạnh mẽ, hắn vội vàng lục lọi tiếp nhận ký ức của cơ thể này.

Mới phát hiện ra, nguyên chủ của cơ thể này vậy mà lại là một kẻ ngốc.

Tất nhiên, đây là theo cách nhìn của người bình thường ở nơi này.