Chương 14: Gặp lại

Chỉ là đường xá xa xôi thì chớ, Mặc Tụ cũng không định đi theo lộ trình cũ.

Phải biết rằng, kiếp trước đi con đường đó, anh đã gặp phải thủy triều tang thi, cửu tử nhất sinh mới vất vả đưa được đám người này thoát ra, số người sống sót chỉ còn lại một nửa quân số.

Mặc Tụ muốn đổi lộ trình, không phải vì người khác, chủ yếu vẫn là vì trân trọng cái mạng nhỏ của mình.

Mở tấm bản đồ đã chuẩn bị từ trước, Mặc Tụ quy hoạch lại một lượt. Tuy tuyến đường mới chọn sẽ phải đi lâu hơn đường cũ chừng nửa tháng, nhưng thắng ở chỗ an toàn.

Hơn nữa, còn đi ngang qua một thị trấn nhỏ nổi tiếng về sản xuất lương thực tên là An Bình, biết đâu chừng có thể tìm thêm được ít vật tư.

Chuẩn bị xong xuôi, Mặc Tụ nói kế hoạch của mình cho người trong đội. Về phần những người khác có muốn đi theo anh hay không, tùy họ quyết định.

Mọi người trong đội tuy không hiểu tại sao Mặc Tụ lại cố tình đi đường vòng, nhưng sau khi chứng kiến sự đáng sợ của tận thế, ai cũng hiểu rõ, chỉ có bám chặt lấy Mặc Tụ mới là an toàn nhất.

Vả lại nhờ những ngày qua mọi người đều ra quân đi tìm vật tư nên sự chuẩn bị cũng đầy đủ hơn, xăng dầu cũng hoàn toàn dư dả.

Mặc Tụ không muốn chen chúc với bọn họ, bèn chia xe ra. Anh tự mình lái một chiếc xe địa hình. Những người còn lại chia nhau ba chiếc xe chở được nhiều người để bám theo sau.

Đường đi cũng coi như thuận lợi, Mặc Tụ toàn chọn những cung đường vắng vẻ ít người, nên số lượng tang thi gặp phải trên đường cũng không nhiều.

Chỉ là không biết tại sao, càng đến gần thị trấn An Bình, Mặc Tụ càng cảm thấy tim đập nhanh. Anh luôn có cảm giác dường như ở đó có thứ gì vô cùng quan trọng đang chờ đợi mình.

Vào ngày thứ ba sau khi xuất phát, bọn họ đã đến thị trấn An Bình.

Thị trấn này đồng ruộng bao la, đất rộng người thưa.

Trước đó hẳn đã có người từng ghé qua, bởi có dấu vết tang thi bị dọn dẹp. Điều này giúp họ bớt đi rất nhiều phiền toái, nhưng cũng đồng nghĩa với việc phần lớn vật tư đã bị lấy đi.

Trải qua tận thế và trọng sinh, Mặc Tụ rất tin tưởng vào trực giác của mình.

Cho nên đợi đến khi mọi người tìm được chỗ trú tạm thời, an bài ổn thỏa xong xuôi, Mặc Tụ liền một mình lái xe đi dạo quanh thị trấn.

Từ lúc bước chân vào đây, anh càng cảm nhận rõ ràng hơn một sức hút khó tả, dường như đến từ sâu thẳm linh hồn.

Cuối cùng, khi đến trước một nhà kho chứa lương thực với cánh cửa khép hờ, cảm giác này của Mặc Tụ đạt đến đỉnh điểm.

Anh xuống xe, rảo bước đi đến trước cửa kho. Chần chừ trong giây lát, anh đẩy cánh cửa lớn trước mắt ra.

Nhà kho gần như trống rỗng, chỉ còn lại vài cái bao tải và kệ gỗ nằm lăn lóc.

Mặc Tụ bước vào trong, rất nhanh liền nghe thấy những tiếng động sột soạt khe khẽ.

Anh lần theo hướng phát ra âm thanh, chậm rãi đi vào sâu bên trong. Đến góc nhà kho, anh nhìn thấy một sinh vật hình người đang cuộn mình trong góc, dường như đang cử động.

Là tang thi sao?

Mặc Tụ có chút nghi ngờ, nhưng trực giác mách bảo anh đối phương hình như không phải.

Thế là anh lại tiến gần thêm chút nữa, lúc này mới nhìn rõ, người nằm trên đất vậy mà là một con người, hơn nữa còn là một người đàn ông trông khá trẻ tuổi.

Tóc tai đối phương rối bù, thân hình gầy gò, mặc áo phông và quần dài bẩn thỉu. Hắn đang nằm bò trên mặt đất, ra sức nhai một nắm gạo sống trong tay.

Dù Mặc Tụ đã đến gần, đối phương cũng chỉ ngẩng đầu nhìn anh một cái, rồi lại tiếp tục lôi thôi nhếch nhác ăn cái gì đó.

Gương mặt người thanh niên có hơi bẩn, thực ra không dễ nhìn rõ dung mạo. Nhưng Mặc Tụ vẫn chỉ cần liếc mắt một cái đã nhận ra đôi mắt mà anh vô cùng quen thuộc ấy, đôi mắt đã từng vì anh mà vằn lên những tia máu và sự hung tàn.

"Đầu Gỗ!"

Mặc Tụ sững sờ trong giây lát, sau đó liền bất chấp tất cả lao tới, ôm chầm lấy người đang nằm trên mặt đất vào lòng.

Hốc mắt anh đỏ hoe. Kiếp trước, đến cuối cùng anh chỉ còn lại một sợi hồn phách, mà người đàn ông này là người duy nhất thật lòng đối đãi với anh.

Anh vốn tưởng rằng còn phải đợi rất lâu nữa họ mới có thể tương phùng, không ngờ kiếp này anh tạm thời thay đổi lộ trình, lại khiến bọn họ gặp được nhau sớm hơn.

"Tốt quá rồi! Cuối cùng tôi cũng gặp lại anh!"