Chương 11: Huấn luyện trâu ngựa (2)

Vào thời điểm hiện tại, so với giai đoạn sau này phải đối mặt với những con tang thi cấp độ tăng vọt, năng lực tầng tầng lớp lớp, Mặc Tụ cảm thấy bây giờ vẫn còn quá đỗi nhẹ nhàng.

Anh có kinh nghiệm chiến đấu vô cùng phong phú, cho dù dị năng có cạn kiệt thì việc giữ mạng cũng chẳng khó khăn gì, tâm trạng tự nhiên cũng thoải mái.

Khu biệt thự bọn họ đang sống vốn dĩ khá trống trải, dân cư thưa thớt, số lượng tang thi cũng không nhiều. Cho nên đi được một lúc vẫn chưa gặp phải nguy hiểm gì.

Nhìn lại dáng vẻ nhàn nhã dạo chơi của Mặc Tụ, thần kinh của mọi người cũng dần dần thả lỏng, cảm thấy tận thế có lẽ cũng không đáng sợ đến thế.

Tuy nhiên, bọn họ vui mừng chưa được bao lâu thì đυ.ng độ tang thi.

Tuy chỉ có lác đác ba bốn con, nhưng đám tang thi này vừa ngửi thấy mùi người sống liền lập tức lao về phía họ.

Tang thi giai đoạn đầu vẫn chưa phát triển hoàn thiện, hành động của chúng tương đối chậm chạp, không quá khó để đối phó.

Chỉ tiếc là những người này trước đây được Mặc Tụ bảo bọc quá kỹ, phần lớn thời gian không phải ngồi trên chiếc xe buýt an toàn thì cũng là ở trong những nơi trú ẩn đã được Mặc Tụ dọn dẹp sạch sẽ, cơ hội thực sự đối mặt với tang thi là cực kỳ ít ỏi.

Thế nên, khi đang đi trên đường mà nhìn thấy tang thi lao thẳng về phía mình, ai nấy đều lập tức hoảng loạn.

Tịch Văn Lâm và ông bác nói nhiều kia đều là những kẻ toan tính, suốt dọc đường bọn họ đều bám sát ngay sau lưng Mặc Tụ. Nghĩ rằng chỉ cần như vậy là vạn sự an toàn.

Nào ngờ, tang thi sắp sửa lao đến ngay trước mặt, Mặc Tụ lại ung dung nghiêng người, lách sang một bên. Tịch Văn Lâm thấy Mặc Tụ di chuyển, gã cũng phản ứng rất nhanh, lập tức co giò chạy tót xuống cuối hàng.

Chỉ còn lại ông bác phản ứng có chút chậm chạp, phải trực diện đối mặt với khuôn mặt dữ tợn khủng khϊếp của con tang thi, lão sợ đến vỡ mật.

Ngay sau đó, phản ứng đầu tiên của lão chính là vươn tay, muốn kéo bà vợ đứng cách đó không xa, định đẩy bà bác ra làm bia đỡ đạn thay mình.

Mặc Tụ thấy thế ánh mắt lạnh lẽo, trực tiếp dùng dị năng hệ Phong cuốn bà bác sang một bên. Mất đi vật che chắn là bà vợ, ông bác lại trở thành người ở gần tang thi nhất.

Lão sợ quá chỉ biết điên cuồng khua khoắng cây gậy gỗ trong tay, nhưng vì quá hoảng loạn nên chẳng đánh trúng cái nào. Cuối cùng còn tự vấp chân mình, ngã lăn quay ra đất.

Mắt thấy tang thi sắp vồ lên người mình, ông bác sợ hãi hét lên thảm thiết.

Lúc này Mặc Tụ mới ra tay, một tia lôi quang giáng xuống, trực tiếp đánh nát đầu con tang thi kia.

Cái xác mất đầu của tang thi cứ thế đổ ập lên người ông bác, lão sợ hãi vừa khóc vừa la. Những khối thịt mang theo mùi hôi thối nồng nặc văng tung tóe, khiến lão không nhịn được mà nôn khan liên tục, nước mắt nước mũi giàn giụa.

Những người khác chứng kiến cảnh này càng thêm kinh hồn bạt vía.

Bọn họ lúc này mới nhận ra, khi gặp nguy hiểm, Mặc Tụ đúng là sẽ ra tay, nhưng tuyệt đối không phải kiểu ra tay bảo vệ như họ vẫn tưởng tượng.

Nhìn Mặc Tụ lại lần nữa điềm nhiên đứng sang một bên, mỉm cười nhìn bọn họ, mọi người thậm chí có ảo giác như đang nhìn thấy ác quỷ.

Điều khiến Mặc Tụ có chút bất ngờ là người đầu tiên phản ứng lại và chủ động tấn công tang thi, lại chính là Lô Bình Uyển - người trông có vẻ yếu đuối nhất.

Lô Bình Uyển là tân sinh viên năm nhất của trường, coi như là đàn em khóa dưới của anh. Ngày thường cô bé rất mờ nhạt, là một nhân vật mà dù có hồi tưởng lại kiếp trước thì cũng gần như bị lãng quên.

Mặc Tụ cũng chỉ nhớ cô bé có dị năng hệ Thủy, hơn nữa dị năng cũng không cao.

Không ngờ vào thời khắc mấu chốt, mấy gã đàn ông to xác thì sợ hãi chạy tán loạn, còn một cô gái nhỏ lại biết chủ động xuất kích.

Lô Bình Uyển căng thẳng nắm chặt chiếc xẻng sắt trong tay, vung mạnh về phía tang thi. Chỉ tiếc là cô bé quá gầy yếu, sức lực lại nhỏ. Chiếc xẻng sắt tuy đánh trúng tang thi nhưng không gây ra sát thương lớn.

Con tang thi bị đánh lảo đảo lùi lại một bước, rồi lại tiếp tục lao về phía Lô Bình Uyển.

Lô Bình Uyển thấy vậy sợ đến trắng bệch cả mặt, nhưng vẫn tiếp tục dùng sức đập mạnh mấy cái liên tiếp vào đầu tang thi.

Hộp sọ con tang thi bị đập lõm xuống một mảng lớn, trông càng thêm dữ tợn và kinh tởm hơn lúc nãy, nhưng nó vẫn chưa mất đi khả năng hoạt động. Nó dùng bàn tay cụt ngón, cố sức muốn chộp lấy cô gái đối diện.

Thấy sức mình quả thực không thể đập nát đầu đối phương, Lô Bình Uyển mới bắt đầu lùi lại, đồng thời đưa mắt cầu cứu nhìn về phía Mặc Tụ.

Chứng kiến cảnh này, đáy mắt Mặc Tụ lướt qua một tia tán thưởng.

Anh giơ tay lên, dùng dị năng hệ Lôi trực tiếp đánh cho hộp sọ con tang thi cháy đen.

Thấy tang thi đã được giải quyết, cô gái nhỏ mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Cô bé nhìn Mặc Tụ với ánh mắt biết ơn, đến khi hoàn hồn lại mới phát hiện lưng áo mình không biết đã ướt đẫm mồ hôi lạnh từ lúc nào.

Tác giả có lời muốn nói:

Ngày mai anh công sẽ xuất hiện nha~