[Không được, tối đa chỉ có thể thưởng hai căn nhà gỗ.]
Giọng nói máy móc của đầu não trung tâm nghiêm túc, tỏ ra cứng nhắc khi mặc cả.
Nụ cười hòa nhã của Vân Tê Mộ lập tức thu lại, thay vào đó là vẻ sắc sảo của một thương nhân lão luyện. Cô không hài lòng nói:
“Sao lại thế này, nhóc con? Có mất mới có được, đạo lý này ngươi phải hiểu rõ nhất chứ. Ngươi keo kiệt thế này, sau này ta còn dám vắt óc nghĩ mưu kế giúp ngươi nữa không đây? Đừng quên, đây là chuyện trọng đại liên quan đến công cuộc xây dựng thôn Địa Cầu xinh đẹp của chúng ta. Ngươi bủn xỉn như vậy thì không ổn đâu.”
“Nói cho cùng, nhiệm vụ cưỡng chế trước đó của ngươi chỉ nhắc đến hình phạt, chứ có nói gì về phần thưởng đâu? Chuyên chế một chiều, dùng cực hình mà cai trị thì làm sao bền lâu được? Ngày xưa Trụ Vương cũng vì quá hà khắc, khiến dân chúng oán thán, quan tài giỏi thì chết, người sống sót kẻ tàn tật, thậm chí có người phản bội chạy sang phe địch. Cuối cùng thế nào?”
“Hắn mất nước.”
“Bị một vị minh quân thay thế, lập nên triều đại mới.”
“Câu chuyện này cho chúng ta bài học rằng làm người phải nhân từ, phải hòa nhã, phải hiểu rõ đạo lý có thưởng có phạt, có mất mới có được. Sau khi nghe lịch sử này, ngươi có cảm thấy mình nên rút kinh nghiệm từ tấm gương phản diện này không?”
Đầu não: [... Đúng, đúng là nên rút kinh nghiệm.]
Đôi mắt đen nhánh của Vân Tê Mộ lóe lên ánh sáng, ngón tay gõ nhẹ lên cán rìu trong tay, khóe môi dần dần cong lên.
“Vậy bây giờ ngươi cảm thấy phần thưởng một hiệu thuốc và hai căn nhà gỗ có quá đáng không? Đây đều là để tăng động lực và hạnh phúc của người dân, là thứ không thể thiếu để xây dựng thôn Địa Cầu xinh đẹp. Ngươi phải biết rằng, sự đầu tư tạm thời của ngươi hôm nay, trong tương lai cư dân của thôn Địa Cầu sẽ mang lại càng nhiều lợi ích to lớn cho ngươi.”
[Ta cảm thấy... vẫn là quá đáng.]
Đầu não trung tâm bị một loạt đạo lý và lời tâng bốc choáng váng đầu óc, đến phút cuối cùng, bản tính keo kiệt kiên định giúp nó kịp thời tỉnh táo, lập tức nghiêm túc lớn tiếng phản đối.
Chà, ký chủ này không chỉ mặt dày mà còn cực kỳ giỏi lừa người! Suýt nữa nó đã rơi vào bẫy rồi!
Nó lau mồ hôi lạnh vốn không tồn tại, trong lòng thầm cảm thấy may mắn.
Vân Tê Mộ mím môi, trong lòng tiếc nuối chỉ thiếu chút nữa thôi!
Tuy nhiên, sau một hồi mặc cả gay gắt giữa hai bên, cuối cùng cô vẫn moi được từ đầu não trung tâm một hiệu thuốc và một căn nhà gỗ, coi như phần thưởng cho nhiệm vụ cưỡng chế và sáng kiến đề xuất chế độ “cải tạo lao động”.
Đầu não trung tâm vừa bị hố thêm một lần nữa, đau lòng đến mức trái tim máy móc như nghẹn thở. Nó chỉ có thể trút giận bằng cách dòm ngó mười tám cư dân mới của thôn.
Thế là, vừa mới háo hức tìm hiểu về trò chơi xây dựng thôn Địa Cầu, lũ hải tặc vũ trụ như Cáp Lỗ, Jack, cùng tên gầy ranh mãnh kia, ngay lập tức nhận được một tin dữ.
[Đinh đoong! Do phát hiện cư dân mới của thôn Địa Cầu như Cáp Lỗ, Jack, Hầu Tề v.v… từng có hành vi tấn công ác ý thôn Địa Cầu, tội ác chồng chất, trò chơi khẩn cấp ban hành chế độ trừng phạt liên quan.]
[Đinh đoong! Toàn thể cư dân thôn Địa Cầu chú ý, từ giờ trở đi, thôn Địa Cầu chính thức triển khai chế độ trừng phạt.]
[Dựa theo mức độ phạm tội, có hai hình thức trừng phạt:
Một: Cải tạo lao động, những tội nhẹ như trộm cắp, lừa đảo, cướp bóc sẽ bị cải tạo lao động. Mức độ nhẹ thì thời gian ngắn, mức độ nặng thì thời gian dài. Tất cả đều do hệ thống phán định.
Hai: Chế độ nô ɭệ, những tội nghiêm trọng như gϊếŧ người, bạo loạn, chia rẽ thôn Địa Cầu sẽ bị tước đoạt quyền tự do, đeo vòng cấm năng lực, trở thành nô ɭệ của thôn. Quyền sở hữu nô ɭệ thuộc về trò chơi, nhưng không giới hạn việc cư dân thôn Địa Cầu thuê họ làm việc.]