Chương 47: Xử lý

Vân Tiểu Đệ siết chặt một thanh đoản kiếm sắc bén bước đến, gương mặt nhỏ nghiêm túc đứng đắn hỏi:

“Muốn xử lý hắn ta như thế nào?”

Nghe vậy, năm đứa nhóc phía sau cũng lập tức nghiêm mặt, trong tay đứa thì nắm chặt dao găm, đứa thì siết lấy đoản kiếm, ánh mắt chờ mong dõi theo Vân Tê Mộ, đợi cô ra hiệu.

Vân Tê Mộ thầm bật cười, mấy đứa nhóc này đúng là thú vị thật.

Cô lại nhìn sang gã to con tên Cáp Lỗ, người đã bị bọn nhóc dọa đến nỗi tè ra quần, chỉ cảm thấy chán ghét mà dời tầm mắt đi, không thèm nhìn nữa. To xác thế kia mà còn chẳng bằng mấy đứa trẻ con.

“Không cần, giữ lại, còn có tác dụng khác.”

“Ồ…” Đôi mắt sáng rực của Vân Tiểu Đệ và năm nhóc con lập tức tối sầm, có chút thất vọng.

Nghe Vân Tiểu Vũ nói thi thể có thể đổi lấy linh tệ mà!

Không có thi thể thì không có linh tệ!

Cáp Lỗ sững sờ trong giây lát, sau đó vội vàng quỳ xuống, vừa sợ hãi vừa mừng rỡ, thành khẩn bày tỏ lòng trung thành:

“Đa tạ tiểu thư đã tha mạng, đa tạ tiểu thư đã tha mạng! Sau này, chỉ cần tiểu thư có lệnh, Cáp Lỗ nhất định sẽ tận tâm tận lực, làm trâu làm ngựa báo đáp!”

Gã khờ khạo đến mức đập đầu ngay vào vũng nước trên mặt đất, trông có vẻ vô cùng hối cải.

Khóe môi Vân Tê Mộ giật nhẹ, lặng lẽ lùi lại một bước để biểu thị sự ghét bỏ.

“Đừng dập đầu nữa, làm trâu làm ngựa là chuyện chắc chắn, nhưng đừng có đập hỏng đầu, khỏi phải mất công dưỡng thương.”

“Vâng, vâng! Tiểu thư nói phải lắm!” Cáp Lỗ cảm động đến rơi nước mắt, cô tiểu thư quý tộc này thật tốt bụng quá, vừa xinh đẹp vừa nhân từ, lại còn không chấp nhặt chuyện cũ.

Trước đây sao hắn ta lại ngu xuẩn đến mức muốn làm chuyện xấu với cô chứ? Hắn ta, Cáp Lỗ, thân hình vạm vỡ nhưng gan thì lại không lớn, sở thích lớn nhất đời là dạo phố nhà giàu, ngắm mỹ nhân quý tộc, thậm chí có khi còn lén chạm vào mấy món trang sức lộng lẫy chỉ dành cho giới quý tộc.

Vậy mà bao năm cẩn trọng, hắn ta lại mắc sai lầm chỉ vì một lần uống say, buông lời trêu chọc một vị tiểu thư quý tộc. Thế là bị cô ta ghi thù, hãm hại hắn ta tội trộm cắp, cuối cùng bị kết án lưu đày đến tinh cầu lưu vong.

So với vị tiểu thư hẹp hòi, thù dai kia, Vân Tê Mộ trước mặt hắn ta bây giờ quả thật là thiên thần! Quá tốt bụng, quá bao dung, thật khiến người ta cảm động!

Bên cạnh, một tên gầy gò liếc hắn ta bằng ánh mắt đầy khinh bỉ. Đồ vô dụng, ngu không thể tả!

Nhưng nếu đến cả “tội đồ chính” như Cáp Lỗ cũng không sao, vậy bọn họ, những kẻ chỉ bị xúi giục thì…

Trên mặt hắn nhanh chóng nở một nụ cười lấy lòng, khúm núm nhìn Vân Tê Mộ:

“Nếu chuyện này đã xong, vậy tiểu thư đại nhân đại lượng, xin hãy xem bọn tôi như một cơn gió thoảng mà bỏ qua đi! Giờ lão đại của chúng tôi đã bất tỉnh, tôi thay mặt Hắc Cốt Đầu, đoàn hải tặc không gian của bọn tôi xin hứa, từ nay về sau tuyệt đối không dây vào cô nữa, nếu thấy cô, bọn tôi sẽ lập tức tránh xa ba trăm dặm!”

Các hải tặc khác cũng sáng mắt, từng cái đầu lớn gật gật như chó con vẫy đuôi.

Vân Tê Mộ khẽ nhếch môi, đôi môi tái nhợt mím lại thành một nụ cười trào phúng:

“Ai nói chuyện này đã xong?”

Đám hải tặc lập tức im bặt, tim một lần nữa treo lơ lửng.

“Cô… cô có ý gì?”

“Đương nhiên là ý trên mặt chữ. Các người đến lãnh địa của ta, đập phá loạn xạ, còn lớn tiếng đòi bắt ta và lũ nhóc. Nếu ta tha cho các người, chẳng phải sau này ai cũng nghĩ ta mềm yếu dễ bị bắt nạt sao? Cứ thế, muốn gây chuyện là gây chuyện, dù có thất bại cũng không mất mạng, chỉ cần dưỡng thương xong là lại đến nữa.”