Chương 46: Tra hỏi

“Tiểu thư tha mạng! Tiểu thư tha mạng! Là hắn! Là hắn nói ở đây có một tiểu thư quý tộc da trắng thịt mềm nên lão đại mới tiện đường mang bọn tôi tới đây!”

Hắn quỳ rạp xuống, tức giận quay sang nhìn gã to xác bị trói bên cạnh, đang cố co rúm người lại run rẩy. Giọng nói hắn tràn đầy oán hận.

“Hửm?”

Vân Tê Mộ híp mắt, nhìn theo ánh mắt của hắn. Giờ nhìn kỹ, quả thật gã to xác kia trông có chút quen mắt.

“Đàn ông con trai mà co ro như nàng dâu mới thế này không thấy mất mặt à? Ngẩng đầu lên để ta nhìn xem.”

“Tôi… tôi…”

Gã to con tên Cáp Lỗ, vốn có thân hình cường tráng như huấn luyện viên thể hình, thế mà lúc này lại run lẩy bẩy.

Vân Tê Mộ không để hắn ta trốn tránh: “Ngẩng đầu lên.”

Giọng điệu nhàn nhạt nhưng ẩn chứa sự uy hϊếp rõ ràng.

Một cảm giác nguy hiểm mãnh liệt ép hắn ta phải ngẩng đầu, để lộ khuôn mặt thô ráp, đôi mắt trợn to, hoảng sợ đến cực điểm.

Vân Tê Mộ đứng trên cao nhìn xuống, nheo mắt lại.

“Ồ, thì ra là ngươi. Ngồi hàng ghế thứ ba cạnh cửa sổ phía bên phải trên phi thuyền, đúng không nhỉ? Đồng hành đáng mến của ta.”

“Chẳng phải ngươi đã rời đi từ lâu rồi sao? Sao lại biết ta vẫn ở đây?”

Cáp Lỗ co rụt cổ lại, rõ ràng là một tên đô con, nhưng lúc này lại chẳng khác gì một con gà con bị dọa sợ, cố hết sức núp sau người khác.

Nhưng tên gầy và hải tặc bên cạnh đâu để hắn ta trốn, hai người liếc nhau, ánh mắt hung hãn, đồng loạt nhích người ép hắn ta lộ mặt ra.

Hắn nghiến răng, giọng đầy đe dọa: "Tiểu thư đang hỏi ngươi đấy, mau khai ra! Bằng không, ta sẽ tiễn ngươi đi gặp Diêm Vương."

"Đúng vậy, chúng ta sẽ tiễn ngươi đi! Còn không mau nói ra..."

Đám hải tặc vội vàng hùa theo, ai nấy đều sốt sắng tìm người chịu tội thay.

Cáp Lỗ đáng thương, vừa sụt sịt vừa rơi nước mắt, cuống quýt lắc đầu phủ nhận: "Không phải tôi! Không phải tôi! Là Phí Kiệt! Chính hắn ta bảo tôi báo tin cho Jack và bọn họ biết cô ở đây!"

"Phí Kiệt à?" Vừa nghe cái tên này, trong đầu Vân Tê Mộ lập tức hiện lên gương mặt của một kẻ bề ngoài nho nhã nhưng lòng dạ thâm hiểm.

Làm bộ tươi cười nhưng âm thầm ra tay ám hại, đúng là phong cách của hắn ta.

Cáp Lỗ vẫn đang gấp gáp biện hộ, cố gắng tách mình ra khỏi vụ này: "Hôm qua sau khi xuống phi thuyền, tôi định cùng mọi người đi đến Mặc Lan Thành. Ai dè trời tối nhanh quá, lại còn gặp phải bão từ hạt nhân, cả nhóm bị gió cuốn tán loạn.

Tôi xui xẻo đυ.ng trúng một con thú cuồng hóa, suýt nữa thì bị nó xé xác. Lúc đó chính Phí Kiệt và đồng bọn của hắn ta đã cứu tôi. Ban đầu tôi còn tưởng hắn ta là người tốt, ai mà ngờ được... hừ, phi!"

Nói đến đây, Cáp Lỗ căm hận phun một ngụm nước bọt rồi kể tiếp:

"Khi thấy Jack dẫn người đi tìm đứa bé, hắn ta bảo tôi trả ơn, bắt tôi chỉ chỗ cô đang ở. Nếu không, hắn ta nói có thể cứu tôi thế nào thì cũng có thể vứt tôi về đó thế ấy. Tôi không còn cách nào khác..."

Lải nhải một tràng dài, dù từng câu từng chữ đều nhằm bêu xấu Phí Kiệt gian trá vô sỉ, cũng như nhấn mạnh bản thân mình vô tội đến nhường nào, nhưng tất cả những người có mặt, bao gồm cả Vân Tiểu Vũ cao chưa đến ngang đầu gối, đều tỏ vẻ khinh bỉ.

Vân Tê Mộ mất kiên nhẫn, nhíu mày hỏi: "Vậy giờ Phí Kiểu đang ở đâu?"

Cáp Lỗ cứng họng, ấp úng đáp: "Hình như... chắc là đi rồi."

"Vậy tại sao ngươi còn ở lại, lại còn đi cùng bọn chúng đến đây?"

Vân Tê Mộ khẽ cười mỉa: "Có phải ngươi nghĩ ta dễ bắt nạt, nên định theo chân chúng kiếm chác một phen?"

Hôm qua vì rời đi sớm, chưa chứng kiến cảnh Vân Tê Mộ gϊếŧ người, nên Cáp Lỗ thực sự đã nghĩ vậy. Nhưng giờ phút này, hắn ta sợ đến mức suýt tè ra quần.

Nhìn lầm đại bàng thành thỏ trắng, hắn ta sai rồi, sai quá rồi!

Chẳng trách Phí Kiệt khốn kiếp kia không tự ra tay.

Nhưng bây giờ, mọi thứ đã quá muộn.

Cáp Lỗ thầm chửi rủa trong lòng, mặt xám như tro tàn.