Chương 44: Hồng dược

“Anh nói đúng. Nếu vận may tốt, rút được nhiều thẻ, tự nhiên có thể sử dụng nhiều năng lực. Nhưng tôi phải nhắc nhở một điều, sử dụng thẻ bài kỹ năng sẽ tiêu hao sinh mệnh. Một khi sinh mệnh cạn kiệt, anh cũng xong đời.”

“Thêm nữa, thẻ bài kỹ năng cấp càng cao, uy lực càng mạnh, lượng sinh mệnh tiêu hao cũng lớn hơn. Nếu anh muốn tung hoành thiên hạ, trở thành Long Ngạo Thiên gì đó, thì đầu tiên hãy nghĩ cách nâng cao sinh mệnh đi thiếu niên.”

Đường Ân đang phấn khích nên không để ý đến giọng điệu giáo huấn của Vân Tê Mộ. Giờ phút này, hắn giống như một học sinh tiểu học tò mò không ngừng, líu ríu hỏi tiếp:

“Vậy làm sao để tăng sinh mệnh vậy, trưởng thôn?”

Vân Tê Mộ thấy hắn tha thiết như vậy, liền xoa cằm, chậm rãi nói:

“Tôi không biết cách nâng tổng giới hạn sinh mệnh, nhưng tôi biết một phương pháp bổ sung sinh mệnh.”

“Là phương pháp gì?”

Từ nãy giờ cha Đường vẫn lén nghe trộm, rốt cuộc không nhịn được nữa, bất chấp ánh mắt ghét bỏ của con trai, hớn hở hỏi chen vào. Thậm chí còn đắc ý trừng Đường Ân một cái như muốn nói:

“Chỉ cho phép con hỏi, không cho cha hỏi à? Hừ! Ở thôn Địa Cầu này không có cái lý đó!”

Với tư cách là một cư dân mới của thôn Địa Cầu, giờ đây cha Đường đã hoàn toàn có cảm giác thuộc về nơi này.

Mặt mày Đường Ân đầy bất lực, nghiêng đầu né tránh không muốn nhìn cái lão mặt dày kia.

Vân Tê Mộ chẳng buồn để ý đến hai cha con họ, nhàn nhã đáp:

“Là hồng dược.”

Đường Ân: ???

Cha Đường: “Hồng dược là cái gì?”

Dẫu đã tung hoành khắp tinh tế suốt trăm năm, ông ấy cũng chưa từng nghe nói đến loại thuốc tễ này!

“Chính là một loại thuốc bổ sung sinh mệnh. Sinh mệnh lực đại diện cho trạng thái cơ thể của các người. Chỉ cần còn một chút, tức là vẫn còn cứu được. Hiểu đơn giản thì nó biến toàn bộ sinh mệnh của các người thành một dạng số liệu, còn công dụng của hồng dược chính là khôi phục những giá trị sinh mệnh đó, giúp cơ thể các người hồi phục toàn diện.”

“Vậy có thể mua hồng dược ở đâu?” Cha Đường mừng rỡ, tò mò nhìn quanh hai căn nhà gỗ nhỏ trong thôn Địa Cầu. Trông chẳng giống chỗ nào bán đồ cả.

Thấy ông lão này biết nắm bắt trọng điểm, Vân Tê Mộ cũng có chút thiện cảm hơn với cư dân mới này. Cô mỉm cười:

“Các người cứ chờ một lát, tôi sẽ mở một tiệm thuốc.”

Thuốc tễ à... Biến nguyên liệu rẻ tiền thành dược phẩm đắt đỏ, lợi nhuận của ngành này phải nói là vô cùng béo bở.

Trong kiếp trước, ở trò chơi thực tế ảo, nghề luyện dược sư chính là con đường kiếm lời nhanh nhất. Thế nên, tiệm thuốc chẳng phải là địa điểm hút máu người chơi hoàn hảo sao?

Quyết định rồi! Cửa hàng đầu tiên của thôn Địa Cầu chính là tiệm thuốc!

Hơn nữa, có hồng dược, sinh mệnh cư dân được đảm bảo, động lực săn quái cũng tăng cao. Mà săn quái càng nhiều, trò chơi càng thu thập được nhiều năng lượng để nâng cấp nhanh chóng. Một công ba việc, quá đáng để đầu tư!

Đường Ân: … Mở tiệm thuốc, dễ vậy luôn sao?

Mà nghề luyện dược quý giá như vậy, lấy đâu ra dược sư chứ?

Cha Đường thì lại khác, đôi mắt sáng rực, tròng mắt linh động:

“Nếu đã có tiệm thuốc, vậy có phải cũng có thuốc tễ ánh sáng và thuốc tễ thần thánh không?”

Vân Tê Mộ nhìn ông ấy một cái, khóe môi cong lên. Cừu tự đưa tới cửa rồi, đầu não đúng là một cộng sự giỏi trong việc “vặt lông cừu” mà.

Cô cười tít mắt, chậm rãi nói:

“Tất nhiên, muốn loại thuốc tễ nào cũng có. Nhưng trước hết, ông phải có đủ linh tệ đã.”