Chương 42: Bảo vệ thôn Địa Cầu

Sắc mặt Vân Tê Mộ cứng đờ, cảm giác như bị tát thẳng vào mặt.

Vậy nên, cô bực bội vung chiếc rìu Bàn Cổ màu vàng lên.

Chiếc rìu nhỏ bé lập tức phóng to, dài ra theo động tác của cô. Cô tiến lên vài bước, vung một nhát mạnh mẽ xuống tên thủ lĩnh hải tặc đang chậm một nhịp.

Một thiếu nữ nhỏ nhắn xinh đẹp, thoạt nhìn mềm mại yếu đuối, vậy mà nhát rìu của cô lại hoàn toàn phớt lờ bức "tường kính", bổ thẳng vào bờ vai rắn chắc của tên thủ lĩnh.

Máu tươi văng tung tóe!

Vết thương sâu, máu tuôn xối xả như suối, suýt chút nữa đã chặt đứt cả cánh tay gã.

Tên thủ lĩnh hải tặc trợn trừng mắt, trông cứ như chuông đồng, không dám tin quay đầu nhìn chiếc rìu vẫn còn cắm trên vai mình. Nhưng điều khiến gã sợ hãi hơn chính là cô gái xinh đẹp đối diện lại không vui vẻ gì, còn lẩm bẩm bất mãn:

"Nặng rồi, nặng rồi! Rõ ràng mình đâu có dùng nhiều sức đâu chứ. Vết thương lớn quá làm hỏng da rồi. Lỡ mà chết thì càng lỗ vốn hơn nữa!"

Giọng điệu lạnh nhạt như đang xem xét gia súc thế này, gã quá quen thuộc rồi!

Ánh mắt gã dời xuống khuôn mặt trắng bệch của thiếu nữ, đột nhiên một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng.

Chẳng lẽ gã đã đυ.ng phải đám ái đinh người không ra người, quỷ không ra quỷ, chuyên hút máu đó sao?!

"Lão đại bị thương rồi! Chúng ta không thể tha cho con nhóc đó!"

Đám thuộc hạ phía sau thấy thủ lĩnh bị chém, lập tức hoảng hốt lao đến trợ giúp, vung đao chỉ thẳng vào Vân Tê Mộ.

Vân Tiểu Đệ siết chặt nỏ bạc trong tay, khuôn mặt nhỏ nghiêm nghị, lớn tiếng hét lên:

"Trục xuất kẻ xâm lược! Bảo vệ chị! Bảo vệ thôn Địa Cầu!"

Châu Châu nhanh chóng rút ra thanh đoản kiếm vừa rút được, vung vẩy đôi tay nhỏ bé, giọng nói non nớt nhưng đầy khí thế:

"Đánh bại bọn hải tặc! Bảo vệ chị Mộ Mộ!"

"U-la!!!"

Sáu đứa nhóc khác cũng vung vũ khí lên, hăng hái lao về phía trước với những bước chân ngắn ngủn, nhiệt huyết sôi sục chẳng kém lúc đánh quái.

Cha Vân vẫn luôn quan sát con gái mình, sớm đã xông lên trước đối đầu với đám người dám bắt nạt con gái ông.

Cha Đường cũng vô cùng hưng phấn, đáng tiếc cơ thể ông ấy chưa hồi phục, không tiện sử dụng dị năng, xung quanh lại không có dã thú để điều khiển. Vì vậy, ông ấy chỉ có thể lấy khuỷu tay thúc mạnh vào thằng con ngốc vẫn đang đứng đơ ra, trừng mắt quát:

"Con đứng đó làm gì?! Còn không mau lên giúp một tay?! Nhìn mấy đứa nhóc kìa, còn có chí khí hơn cả con, có thấy nhục không hả?!"

Đường Ân giật mình tỉnh ra, không kịp bận tâm đến việc bị cha mắng ngu ngốc, vội vàng giơ tay lên, bắn ra từng mũi tên nước sắc bén.

Cha Vân một địch mười, Vân Tiểu Đệ vừa bắn vừa đánh lén cực kỳ hiệu quả, còn Đường Ân thì điều khiển dị năng một cách chuẩn xác và sắc bén, mỗi đòn đều trúng mục tiêu, chẳng khác nào MVP của cả trận.

Chỉ sau một lúc, nhờ ba người phối hợp nhịp nhàng, mười tám tên hải tặc đã bị đánh cho thảm hại, kêu rên liên tục, liên tục bị ép lùi.

Nếu không phải Vân Tê Mộ luôn miệng nhắc nhở: "Chừa lại mạng của chúng!", "Đừng đánh vào chỗ chí mạng!"... thì e rằng bọn chúng đã mất mạng từ lâu.

Mấy đứa nhóc vì chân ngắn nên chạy chậm, mãi mới đuổi kịp, nhưng vẫn kịp nhào vào đám hải tặc đã gục xuống, hăng hái đánh hội đồng.

Từng cú đá nhỏ nhưng vô cùng dứt khoát và mạnh mẽ.

"Hừ! Đồ xấu xa! Còn dám dọa Châu Châu nữa không?!"

Cô bé Châu Châu là người đá hăng nhất, đôi má hồng hào phấn khích, đôi mắt to tròn lấp lánh sáng rực.

Nhưng ngay lúc đó.

Tên hải tặc gầy còm đã sớm nhận thấy tình thế không ổn, bèn ôm đầu giả vờ đầu hàng. Đột nhiên, trong đôi mắt đỏ ngầu lóe lên tia xảo quyệt.

Một ánh sáng lạnh lẽo chợt lóe lên.

Hắn rút con dao găm giấu trong tay áo, bất ngờ đâm thẳng về phía Châu Châu!

"Đi chết đi!"

"Châu Châu!"