Ai ngờ chỉ trong chớp mắt, đám Qua Miểu đã hớt hải chạy về như bị lửa đốt, còn kéo theo cả trận tuyết khủng khϊếp, suýt vùi chết con trai cô.
Một chuyện nguy hiểm thế này, vậy mà Luke đi cùng họ đến núi… giờ lại chẳng thấy đâu. Chẳng lẽ hắn cũng đã bị chôn vùi rồi?
Nghĩ đến đây, Sakura lập tức hoảng hốt, vành mắt đỏ hoe.
“Cái này...” Qua Miểu gãi mặt, ngẩng đầu nhìn ra ngoài thôn, thế mà chẳng thấy bóng dáng con bạch mã biết bay đâu, cũng không thấy tăm hơi của Vân Tê Mộ, trong lòng thoáng chốc dâng lên một tia hoảng hốt.
Vừa nãy mải chạy, cậu không để ý, lẽ nào trên đường trưởng thôn Vân đã gặp chuyện ngoài ý muốn rồi?
Bên cạnh, Bùi Du đang nằm thở hồng hộc, nghe thế thì quay đầu sang, vừa mở miệng đã chua lè: “Lo cho ai cũng được, khỏi cần lo cho chị cậu. Cô ấy đã có thú cưỡi rồi, thì xảy ra chuyện gì được. Bay cao như thế, tuyết lở cũng chẳng làm gì được đâu.”
Nghĩ lại cảnh vừa rồi mình phải chạy dưới đất, phổi như muốn nổ tung, còn cô gái kia thì ngồi trên một con bạch mã đẹp đến mức không tưởng, cưỡi gió đạp tuyết, thảnh thơi bay lượn trên trời. Hắn ta ghen tị đến mức nước miếng cũng muốn chảy ra.
“Thú cưỡi? Thú cưỡi biết bay á?”
Vân Tiểu Vũ ngơ ngác, mặt nhỏ đầy mờ mịt. Cậu bé nào biết chị mình lại có thú cưỡi.
Qua Miểu lập tức chen lời: “Cái này thì anh biết, là trưởng thôn Vân đánh rơi ra từ một con quái nhỏ, rút được thẻ đấy. Hơn nữa còn là bốc trúng 6 thẻ liên tiếp cơ.”
Bùi Du: ... Không cần nói gì nữa, tôi chỉ biết ghen tị.
Nghĩ đến chuyện bọn họ leo núi chẳng gặp nổi con quái nào, chỉ toàn đi nhổ mấy nhúm cỏ nhỏ. Khó khăn lắm mới được ông anh họ chỉ cho một chút công dụng của cỏ, còn chưa kịp nhổ được bao nhiêu, đã gặp ngay trận tuyết lở này, khiến hắn ta chạy đến mức cả người rã rời.
Còn người ta thì sao? Một con quái nhỏ đã cho ra 6 thẻ liên tiếp, lại còn rút trúng thú cưỡi bay được. Hắn ta ghen tị đến mức chỉ muốn gào khóc thành tiếng.
Đáng hận thật, sao mình không thể được “nhân phẩm nổ” một lần chứ?
Chẳng lẽ đúng là “gần mực thì đen”, bị cái thằng nhóc sao chổi Vu Tinh Ngu truyền xui xẻo sang rồi?
Nói mới nhớ, cái thằng nhóc Vu Tinh Ngu kia đâu rồi?
“A, nhìn kìa, trưởng thôn Vân trở về rồi, còn mang theo ba con bạch mã biết bay nữa cơ!”
Đột nhiên, đám dân làng vây xem kêu lên đầy vui mừng, mọi người nhanh chóng ngẩng đầu nhìn.
Quả nhiên, từ hướng núi bay đến ba con bạch mã.
Trên lưng ngựa còn có người ngồi, bên dưới còn buộc dây kéo theo vài người, chậm rãi bay về phía họ.
Đôi mắt Qua Miểu sáng rực, kích động nhảy dựng lên: “Là anh rể! Là người của bộ lạc Nghèo Kình, họ được trưởng thôn Vân cứu về rồi!”
Một đám dân làng đồng loạt reo hò vui mừng.
Bùi Du cũng lập tức bật dậy như cá chép, ánh mắt nóng rực đầy ghen tị nhìn chằm chằm vào mấy người trên ngựa. Chỉ đến khi họ hạ xuống trong thôn, hắn ta mới lon ton chạy đến, háo hức muốn sờ thử ba con bạch mã kia.
Kết quả, bạch mã hiền lành lại phì mũi khinh thường, còn cố ý né tránh.
“Má ơi, con ngựa này khinh thường ta kìa.” Hắn ta trừng to đôi mắt đào hoa, run run ngón tay chỉ vào con ngựa dưới mông Vân Tê Mộ.
Suýt chút nữa còn bị nó giơ móng đá cho một cú bay thẳng, may mà hắn ta phản ứng nhanh, chui tọt vào đám đông mới thoát hiểm.
Quả thật nhát như thỏ con!
Vân Tê Mộ nhìn cái tên đang ló đầu ló cổ trong đám đông kia, khẽ cười khẩy một tiếng, tung người nhảy xuống ngựa.
Phía bên kia, Luke cùng mấy người khác bị ngựa chê, chỉ có thể lăn lộn chật vật mà xuống, tay chân run rẩy, dáng vẻ nhếch nhác, nhưng gương mặt vẫn đầy xúc động chạy đến cảm ơn Vân Tê Mộ.
“Lần này thật sự nhờ có trưởng thôn Vân, nếu không chúng tôi đã bị chôn trong tuyết rồi.”
“Đúng vậy, đúng vậy. Rốt cuộc là chuyện gì thế, sao lại có nhiều tuyết đổ xuống vậy, suýt nữa chôn sống cả người. Nếu không nhờ lúc đó chúng tôi kịp tìm tảng đá lớn tránh sau lưng, e rằng đã sớm mất mạng rồi.”
“May mà trưởng thôn Vân đến kịp, bằng không ngay cả tảng đá kia cũng chẳng cầm cự nổi lâu.”