“Đúng vậy, chắc chắn là Cửu Tinh Hoa! Tôi từng thấy ở chỗ ông chủ nhà tôi, sẽ không nhầm được!” Thẩm Ấn cười đầy phấn khích nói.
“Cái đồ nhà quê đó lại tặng Cửu Tinh Hoa…” Trì Yên mặt đầy vẻ không thể tin được.
Cửu Tinh Hoa này không phải là do người được gọi là J bí ẩn nghiên cứu ra sao? J bí ẩn đã nghiên cứu ra rất nhiều loại dược liệu mới, hiện đang là nhân vật huyền thoại trong giới y học.
J bí ẩn là người vô cùng kín tiếng, hầu như không ai bên ngoài biết danh tính thật của người đó, thậm chí còn không chắc chắn người đó là nam hay nữ.
“Cửu Tinh Hoa là cái gì?” Chu Lị Mẫn cau mày hỏi.
Thẩm Ấn phớt lờ câu hỏi của Chu Lị Mẫn, nhìn ông cụ Trì với vẻ phấn khích và mong đợi: "Bác Trì, Cửu Tinh Hoa này là ai tặng cho bác vậy? Bác có thể giới thiệu cho tôi không?”
Ông chủ nhà ông ta cũng chỉ có được một gram Cửu Tinh Hoa mà thôi, trong khi túi nilon trên tay ông cụ Trì ít nhất cũng phải nửa cân.
Người có thể đưa ra nhiều Cửu Tinh Hoa như vậy, liệu có liên quan đến J bí ẩn không?
“Là cháu gái tôi tặng.” Ông cụ Trì cười ha hả trả lời.
Cháu gái?
Thẩm Ấn theo phản xạ nhìn về phía Trì Yên.
“Không phải cháu gái này, là cháu gái ruột của tôi.” Ông cụ Trì nhàn nhạt liếc nhìn Trì Yên ngồi bên kia không biết đang nghĩ gì.
Những người khác trong nhà họ Trì đều thích Trì Yên, nhưng ông cụ lại không thích.
Cũng không phải vì Trì Yên không có quan hệ máu mủ với ông cụ mà vì tâm tư tính toán của cô gái này còn nhiều hơn cả củ sen.
Trì Yên nghe ông cụ Trì nói vậy, sắc mặt lại trở nên trắng bệch.
Chu Lị Mẫn âm thầm hướng mắt nhìn ông cụ Trì một cái, rõ ràng là không hài lòng với câu nói vừa rồi của ông cụ nhưng bà ta lại không thể nói gì nên cảm thấy rất nghẹn uất.
Thẩm Ấn nhớ ra nhà họ Trì còn có cô con gái thứ hai, nghĩ đến cô gái mặc váy trắng ông ta vừa thấy ở đây, ông ta biết ông cụ Trì đang nói đến cô gái đó.
“Vậy tôi đi tìm nhị tiểu thư.” Thẩm Ấn vội vã nói xong liền đi tìm Trì Kiều.
Trì Kiều tìm một vòng trong sảnh tiệc, sau một lúc vất vả cũng thấy Trì Minh Vỹ đang hàn huyên với bạn bè.
Trì Minh Vỹ thấy Trì Kiều bước về phía mình liền nói với bạn bè câu hẹn gặp lại, rồi nhanh chóng đi về phía Trì Kiều.
“Bố.” Trì Kiều đi đến trước mặt Trì Minh Vỹ, cười ngọt ngào.
Trì Minh Vỹ đưa tay xoa đầu Trì Kiều: "Con không ở cùng với ông nội à? Sao lại tìm bố?”
“Con hơi đau đầu, muốn về nhà sớm.” Trì Kiều nhỏ giọng nói.
“Tặng quà cho ông nội chưa?” Trì Minh Vỹ hỏi.
Trì Kiều gật gật đầu.
“Vậy được, bố sẽ bảo tài xế riêng đưa con về.” Trì Minh Vỹ vừa nói xong, điện thoại trong túi áo ông liền reo lên.
“Bố cứ nghe điện thoại đi, con không vội.” Trì Kiều cười nói.
Trì Minh Vỹ lấy điện thoại ra, sau khi thấy là số lạ thì nhíu nhíu mày, sau cùng cũng bắt máy.
“Xin chào ngài, xin hỏi ngài có phải là phụ huynh của Quyền Giác không?” Đầu dây bên kia truyền đến giọng nữ rất cứng nhắc.
Trì Kiều đứng khá gần Trì Minh Vỹ, nghe thấy hai chữ Quyền Giác, cô liền lén dựng lỗ tai lên.
“Là tôi, xin hỏi cô là ai?” Trì Minh Vỹ liếc nhìn Trì Kiều, Trì Kiều lập tức chuyển ánh mắt đi nơi khác, giả vờ vô ý dùng mũi chân vẽ vòng tròn xoắn ốc trên đất.
“Tôi là cảnh sát ở Đồn Cảnh sát khu phía nam Bạch Thành, là thế này, Quyền Giác…”
Sau đó, Trì Kiều không còn nghe rõ người bên kia nói gì nữa, nhưng cô có thể thấy sắc mặt bố mình trở nên rất khó coi, không khí quanh người ông cũng lạnh đi.
Thấy Trì Minh Vỹ cúp điện thoại, Trì Kiều có chút lo lắng hỏi: "Bố, có phải anh Quyền xảy ra chuyện gì không?”