Lam Duẫn Hàn thấy Trì Kiều chẳng thèm ngẩng đầu nhìn mình, ánh mắt anh ta trầm xuống.
Cô ta đang nhắn tin.
Nhắn với ai mà say mê như thế, đến mức không thèm liếc anh ta lấy một cái?
Lam Duẫn Hàn, người đi đâu cũng là tâm điểm chú ý lần đầu tiên cảm nhận được cảm giác bị phớt lờ, mà lại từ một cô gái mà anh ta chẳng hề để mắt tới.
“Trì tiểu thư, tôi nghĩ có vài chuyện cần nói rõ với cô.” Lam Duẫn Hàn quyết định không giữ thể diện cho Trì Kiều nữa, thẳng thắn giải quyết.
Trì Kiều vừa xem tin nhắn hồi đáp của Quyền Giác.
Giữa những dòng chữ là sự thiếu kiên nhẫn.
Cô thậm chí có thể tưởng tượng ra vẻ mặt mất kiên nhẫn của anh.
Thôi, cứ đợi tiệc tùng kết thúc, trực tiếp đi tìm anh vậy.
Nghĩ thế, Trì Kiều chậm rãi cất điện thoại ngẩng mắt nhìn Lam Duẫn Hàn: "Anh muốn nói gì, cứ nói thẳng đi.”
Lam Duẫn Hàn nhìn cô gái trước mặt. Đôi mắt nai xinh đẹp của cô lấp lánh ánh sáng trong trẻo, không vướng chút bụi trần. Lúc này, cô đang nhìn thẳng vào anh ta , ánh mắt mang theo sự ngây thơ đặc trưng của một cô gái nhỏ.
Thật sự là một cô gái chưa từng bị thế tục vấy bẩn.
Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu Lam Duẫn Hàn.
Nếu không có Trì Yên, anh ta nghĩ mình cũng có thể chấp nhận cô gái này. Một cô gái như vậy cưới về nhà, chắc hẳn sẽ ngoan ngoãn, biết nghe lời, khiến người ta bớt lo.
Nhưng giờ anh ta đã có Trì Yên, cô gái trước mặt bỗng trở nên nhạt nhẽo đi nhiều.
“Người nhà cô chắc đã nói với cô, giữa chúng ta có một hôn ước.” Lam Duẫn Hàn cố làm giọng mình nhẹ nhàng hơn, anh ta không muốn thấy cô gái này khóc nhè.
Trì Kiều bình tĩnh gật đầu.
“Bây giờ đã là thế kỷ 21, tôi nghĩ chuyện hôn nhân đại sự vẫn nên do mình làm chủ thì hơn, cô nghĩ sao?”
Trì Kiều lại bình tĩnh gật đầu.
Cô cực kỳ tán đồng cách nói của Lam Duẫn Hàn. Đã là thế kỷ 21, ai còn ép duyên nữa?
Thấy mình nói gì, Trì Kiều cũng gật đầu, Lam Duẫn Hàn càng cảm thấy cô chẳng có chính kiến.
Một cô gái như vậy, anh ta thật sự không thích nổi.
“Tôi sẽ không cưới cô.” Lam Duẫn Hàn cuối cùng nói ra điều anh ta muốn nói nhất: "Tôi sẽ tìm cơ hội nói rõ với người nhà cô, hai ta không hợp nhau.”
Ban đầu, Lam Duẫn Hàn nghĩ sau khi nghe những lời này, cô gái trước mặt sẽ buồn bã.
Dù sao, anh ta nói trắng ra như thế mà cô trông có vẻ là kiểu người yếu đuối, hay khóc nhè.
Kết quả, sau khi anh ta nói xong, Trì Kiều đứng đối diện bỗng nhiên cười.
Nụ cười ngọt ngào với má lúm đồng tiền nở rộ trên gương mặt trắng trẻo, có vài phần rực rỡ, khiến cả người cô như sống động hơn.
“Vậy làm phiền anh, phiền anh nói rõ với ông nội tôi rằng chúng ta không hợp nhau.” Cô đang đau đầu không biết nói thế nào với ông nội. Ông nội cô cái gì cũng tốt, chỉ là quá cố chấp.
Lam Duẫn Hàn: “…”
Sao mọi chuyện lại không như anh ta tưởng?
Nhìn cô, cứ như thể cô ước gì được hủy hôn ước với anh ta vậy?
“Anh còn chuyện gì không?” Giọng Trì Kiều nghe xa cách, chẳng có chút ý định lấy lòng Lam Duẫn Hàn.
Lam Duẫn Hàn chưa từng bị ai đối xử lạnh nhạt như vậy, nhất thời trong lòng chẳng biết là cảm giác gì, lặng lẽ lắc đầu.
Trì Kiều liền xoay người rời đi.
Lam Duẫn Hàn nhìn bóng lưng Trì Kiều, ánh mắt trầm xuống.
Thật ra anh ta còn định nói với Trì Kiều rằng người anh ta thích là Trì Yên.
Nhưng không hiểu sao, khi nhìn vào đôi mắt trong trẻo như nai con của Trì Kiều, anh ta lại không thể mở lời.
Anh ta nghĩ nếu nói ra, anh ta có thể xem Trì Kiều như em gái.
Đến lúc đó, dù Trì Kiều biết quan hệ giữa anh ta và Trì Yên, cô cũng sẽ hiểu cho anh ta. Dù sao Trì Yên là chị của cô và rõ ràng xuất sắc hơn cô rất nhiều.
(Hết chương)