Chương 19: Cô gái quê mùa kia đã lôi kéo anh trai cô ấy

Nhà họ Trì.

Ông cụ Trì vừa nhìn thấy Lam Duẫn Hàn liền tự động bỏ qua tiếng cười nhạo vừa phát ra từ cô gái bên cạnh anh ta, vui vẻ vẫy tay gọi: “Lại đây, Tiểu Hàn, đến chỗ ông này.”

Lam Duẫn Hàn ba bước thành hai, nhanh chóng đi đến trước mặt ông cụ Trì, thoải mái gọi một tiếng: “Ông Trì.”

Lam Tiểu Tiểu cũng bước tới, theo sau gọi một tiếng “ông Trì”.

Hai anh em rất ăn ý, hoàn toàn phớt lờ cô gái ngồi bên cạnh ông cụ Trì.

“Ngồi đi, cứ tự nhiên.” Ông cụ Trì ôn hòa nói.

Sau khi Lam Duẫn Hàn và Lam Tiểu Tiểu ngồi xuống, ông cụ Trì kéo tay Trì Kiều, giới thiệu với hai anh em: “Tiểu Hàn, Tiểu Tiểu, đây là cháu gái ông, Trì Kiều.”

Lúc này Lam Duẫn Hàn mới nhìn sang Trì Kiều, ánh mắt không chút gợn sóng, nở nụ cười nhạt và gật đầu coi như chào hỏi.

Còn Lam Tiểu Tiểu thì dùng ánh mắt tò mò, nhanh chóng quan sát Trì Kiều từ đầu đến chân, nói: “Trì nhị tiểu thư vừa từ Ly Sơn về đã quen với cuộc sống ở đây chưa? Dù sao nơi này cũng khác xa trên núi mà.”

Lời này nghe như quan tâm, nhưng thực chất là đang mỉa mai.

“Không khí ở Ly Sơn trong lành hơn đây nhiều, người dân chân chất, còn không khí ở đây bị ô nhiễm nặng, đúng là đôi khi tôi chưa quen lắm.” Trì Kiều mỉm cười nhìn Lam Tiểu Tiểu đáp lại.

Nhìn vào đôi mắt đen láy của Trì Kiều, không hiểu sao Lam Tiểu Tiểu cảm thấy lời cô nói như đang ám chỉ điều gì.

Chẳng lẽ cô gái quê mùa này đang bảo cô ta làm ô nhiễm không khí?

Nghĩ đến khả năng này, Lam Tiểu Tiểu lập tức thấy khó chịu.

“Duẫn Hàn, tiệc sinh nhật còn nửa tiếng nữa mới chính thức bắt đầu, cháu dẫn Kiều Kiều ra vườn hoa dạo một vòng nhé?” Ông cụ Trì cười híp mắt nhìn Lam Duẫn Hàn.

Nụ cười trên môi Lam Duẫn Hàn khựng lại, nhưng anh ta không thể từ chối ông cụ Trì, đành gật đầu.

Thực ra, Trì Kiều còn không muốn hơn cả Lam Duẫn Hàn nhưng hôm nay là sinh nhật ông nội, cô không muốn làm ông cụ không vui nên đành đứng dậy cùng anh ta.

Tuy nhiên, khi đi ngang qua Lam Tiểu Tiểu, cô mỉm cười nói: “Lam tiểu thư, tôi khuyên cô đừng đến gần vùng núi, không là xui xẻo đấy.”

Sắc mặt Lam Tiểu Tiểu lập tức sa sầm, nhưng trước mặt ông cụ Trì, cô ta không tiện nổi giận.

Cô gái quê mùa từ núi về này còn mê tín, giả làm thầy bói sao!

Đúng là đáng ghét!

“Người trẻ tuổi, có những chuyện thà tin là có còn hơn không.” Ông cụ Trì cười hiền nhìn Lam Tiểu Tiểu nói.

Dù sao ông cụ cũng tin tưởng cháu gái mình.

“Ông Trì, cháu lớn lên ở thành phố, là thanh niên hiện đại, cháu không mê tín đâu ạ.” Lam Tiểu Tiểu cố gắng giữ nụ cười: “Cháu đi tìm chị Yên Yên đây.”

Nói xong, cô ta nhanh chóng đứng dậy, chuồn mất như bôi dầu vào chân.

Cô ta phải lập tức đi mách chị Yên Yên, cô gái quê mùa kia đã lôi kéo anh trai cô ta rồi!

Khi Trì Kiều đi cùng Lam Duẫn Hàn ra vườn hoa phía sau, không ít người đã nhìn thấy.

Trong đó có cả Chu Lị Mẫn.

Chu Lị Mẫn đang nói chuyện với em gái của Trì Minh Vĩ.

“Chị dâu, người vừa đi cùng Lam Duẫn Hàn là Trì Kiều đúng không?” Giản Tuyết tỏ vẻ hóng drama, không ngại chuyện lớn.

Chu Lị Mẫn lắc nhẹ ly sâm panh trong tay, thờ ơ gật đầu.

Thực ra bà ta chẳng lo lắng gì về việc giữa Lam Duẫn Hàn và Trì Kiều sẽ có chuyện.

Chỉ cần Lam Duẫn Hàn không mù, anh ta tuyệt đối sẽ không bỏ Yên Yên để chọn một cô gái quê mùa vô dụng như Trì Kiều.

(Hết chương)