Sau khi cả nhà kia rời đi, ông cụ Trì cảm thấy tai mình được yên tĩnh hẳn.
“Gần đây sức khỏe của ông nội nuôi cháu thế nào?” Ở đây không còn người ngoài, ông cụ Trì thoải mái trò chuyện với Trì Kiều về những chủ đề họ muốn.
“Ông nội nuôi vẫn rất khỏe mạnh, ông ấy bảo tháng sau sẽ đến Bắc Kinh một chuyến, lúc đi ngang Bạch Thành sẽ ghé thăm ông.” Trì Kiều dịu dàng, ngoan ngoãn trả lời.
Ông cụ Trì sáng mắt lên: "Hừ, lão già đó còn nhớ đến ông à, đúng là hiếm có.”
“Ông nội nuôi lúc nào cũng rất quan tâm đến ông.” Trì Kiều mỉm cười, dưới ánh đèn ấm áp, má lúm đồng tiền ngọt ngào bên gò má trắng nõn của cô gái toát lên vẻ đẹp hiền lành, vô hại.
Không ít ánh mắt hướng về phía Trì Kiều.
“Cô gái đó là nhị tiểu thư nhà họ Trì đúng không?”
“Hình như là vậy, vừa nãy cô ấy đi cùng đại thiếu gia nhà họ Trì, chắc chắn là nhị tiểu thư.”
“Không phải nói nhị tiểu thư này lớn lên ở vùng núi sao? Trông xinh xắn, đáng yêu phết.”
“Xinh thì có ích gì? Có Trì Yên ở đó, cô ta chắc chắn bị lu mờ. Thiếu gia nhà họ Lam sẽ không để mắt tới cô ta đâu, chẳng lẽ còn cưới về làm bình hoa trang trí? Chỉ cần đầu óc không hỏng, chắc chắn anh ta sẽ chọn Trì Yên.”
“…”
Những tiếng xì xào bàn tán lọt vào tai Trì Kiều.
Nhưng cô làm như không nghe thấy, vẫn giữ vẻ mặt dịu dàng, điềm tĩnh.
Ông cụ Trì tuổi đã cao, thính lực không bằng Trì Kiều, nên không nghe được những lời bàn tán đó.
“Kiều Kiều, lát nữa nhà họ Lam đến, ông sẽ dẫn cháu đi chào hỏi thằng nhóc nhà họ Lam.” Ông cụ Trì cười nói: "Ông nội nuôi của cháu chắc cũng đã kể với cháu rồi, cháu và đại thiếu gia nhà họ Lam, Lam Duẫn Hàn, có hôn ước. Cháu chưa gặp thằng bé đó đúng không?”
Nụ cười trên môi Trì Kiều khựng lại, cô nhớ đến vẻ mặt của ông nội nuôi khi nhắc đến Lam Duẫn Hàn.
“Thằng nhóc nhà họ Lam làm sao xứng với Kiều Kiều nhà chúng ta, bảo nó cút đi đâu thì cút.”
Sự khinh bỉ không chút che giấu.
Nhưng thấy lúc này mặt mày ông cụ Trì rạng rỡ, hứng khởi, Trì Kiều không nỡ làm ông cụ mất vui, nên không nói gì thêm.
“À đúng rồi, Chu Lị Mẫn đối xử với cháu thế nào?” Ông cụ Trì đột nhiên nghiêm mặt hỏi.
“Cũng ổn ạ.” Trì Kiều không muốn ông cụ phải lo lắng cho mình, nên trả lời qua loa.
“Vậy thì tốt, nếu bà ta dám đối xử tệ với cháu, cứ nói với ông, ông sẽ không tha cho bà ta!” Ông cụ Trì nghiêm túc nói.
Trái tim Trì Kiều như có dòng nước ấm chảy qua, cô mỉm cười gật đầu.
“Ông nội, gần đây ông đừng đến những nơi có nhiều nước.” Trì Kiều đột nhiên đổi chủ đề, cô nhớ lại kiếp trước vào khoảng thời gian này, không biết vì sao ông nội cô ngã xuống hố nước, suýt nữa mất mạng.
Ông cụ Trì sững người, khó hiểu nhìn Trì Kiều.
“Trước đây cháu nhờ bà nội nuôi bói cho ông một quẻ, bà nói gần đây ông kỵ nước, không nên đến những nơi có nhiều nước.” Trì Kiều chớp đôi mắt long lanh, nhìn ông cụ Trì nói.
Lời cô vừa dứt, đã nghe một tiếng “phì” vang lên, có người bật cười.
“Anh ơi, anh nghe cô ta nói gì kìa? Trên đời này mà vẫn còn người tin lời thầy bói.”
Trì Kiều bình thản ngẩng đầu nhìn, thấy một đôi nam nữ trẻ tuổi nắm tay nhau bước đến.
Người đàn ông trông khoảng ngoài hai mươi, bộ vest đen được cắt may khéo léo tôn lên khí chất nổi bật, ngoại hình thuộc dạng xuất chúng hiếm có, gương mặt đào hoa rất thu hút sự chú ý của phụ nữ.
Cô gái đứng bên cạnh anh ta có vài phần giống anh ta, nhìn là biết ngay hai người là anh em.
Đáy mắt Trì Kiều lóe lên một tia u ám.
Là Lam Duẫn Hàn.