“Kiều Kiều, bố cũng không muốn con lấy chồng sớm như vậy đâu, ở bên bố thêm vài năm nữa cũng tốt.” Trì Minh Vĩ do dự rất lâu, cuối cùng cũng không nói ra được lời thật trong lòng mà chỉ thốt ra câu này.
Nhưng ông không phải đang lấy cớ để đối phó Trì Kiều mà thật lòng là như vậy.
Tuy ông và Kiều Kiều chưa từng sống chung, thậm chí cũng chỉ gặp nhau vài lần nhưng máu mủ tình thâm, ông cảm thấy hai người ở bên nhau rất hòa hợp.
Ông muốn bù đắp lại tình bố mà Kiều Kiều đã thiếu thốn bao năm qua, thật sự không muốn cô lấy chồng quá sớm.
Trì Kiều mỉm cười khẽ gật đầu.
Đúng lúc đó, xe của Chu Lị Mẫn dừng lại phía sau xe họ, bà ta bấm còi.
“Xuống xe thôi, cùng vào nhà nào.” Trì Minh Vĩ vừa giúp Trì Kiều tháo dây an toàn vừa mỉm cười nói.
Chu Lị Mẫn, Trì Yên và Trì Trạch lần lượt bước xuống xe.
Ngay lúc đó, họ trông thấy Trì Kiều đang thân mật khoác tay Trì Minh Vĩ.
“Mẹ, mẹ nhìn kìa, Trì Kiều kìa!” Trì Yên nhỏ giọng đầy bất mãn nói với Chu Lị Mẫn.
Vị trí bên cạnh bố là của mẹ, con tiện nhân đó đúng là tưởng mình là bà chủ rồi!
“Đừng nóng vội.” Trên mặt Chu Lị Mẫn vẫn là nụ cười hoàn hảo không chút tì vết, trông như thể chẳng để tâm.
Nhưng bàn tay nắm chặt thành nắm đấm đã bán đứng cảm xúc thật trong lòng bà ta.
“Chị à, cứ để cô ta đắc ý một lúc đi.” Trì Trạch lạnh lùng nhếch môi.
“Tiểu Trạch, mẹ cảnh cáo con, về đến nhà cũ tuyệt đối không được làm bậy!” Ánh mắt Chu Lị Mẫn nghiêm nghị nhìn cậu con trai: “Nếu chọc giận ông nội con, cả chị và bố con cũng không cứu được con đâu!”
Trong nhà họ Trì, người có tiếng nói nhất vẫn là ông cụ Trì.
Trì Trạch lè lưỡi làm mặt quỷ với Chu Lị Mẫn: “Nhưng bà nội có thể cứu con mà!”
Nói xong, cậu ta lon ton chạy nhanh về phía cổng lớn nhà cũ.
“Còn đứng ngây ra đó làm gì? Vào nhà đi.” Trì Minh Vĩ thấy Chu Lị Mẫn và Trì Yên đứng bên xe thì cau mày không hài lòng.
“Vào ngay đây.” Chu Lị Mẫn nở nụ cười tươi như hoa, bước tới cạnh Trì Minh Vĩ.
Bên trong biệt thự nhà họ Trì rộn ràng náo nhiệt, hôm nay buổi tiệc chỉ mời người trong nhà họ Trì và vài gia tộc thân thiết.
Phòng khách lộng lẫy, đèn chùm pha lê tỏa ra ánh sáng ấm áp mộng mơ, sàn nhà sáng bóng in bóng người qua lại tấp nập.
Ông cụ Trì mặc bộ trường sam màu đen, tuy tuổi đã cao nhưng khí chất vẫn phong độ, vẫn là một ông cụ tuấn tú có tiếng.
Trì Kiều đi cùng Trì Minh Vĩ đến trước ghế sofa, lễ phép chào ông cụ đang ngồi.
“Ông nội!” Trì Kiều vui vẻ gọi.
So với Trì Minh Vĩ – người cả năm khó gặp một lần, thì mỗi năm cô đều có cơ hội gặp ông nội.
Ông cụ Trì nhìn Trì Kiều, đôi mắt cười tít lại thành một đường: “Kiều Kiều ngoan của ông, mau lại đây ngồi cạnh ông nào!”
Trì Kiều ngoan ngoãn ngồi xuống bên cạnh ông cụ.
Cảnh tượng này đúng lúc lọt vào mắt Trì Yên – người vừa theo Chu Lị Mẫn bước vào, khiến cô ta tức tối đảo mắt.
“Kiều Kiều, con thấy ở đây sống quen chưa?” Ánh mắt ông cụ chỉ có Trì Kiều, hiền từ nhìn cô hỏi.
Trì Kiều gật đầu: “Cũng ổn ạ, sống ở đây tiện hơn trên núi nhiều.”
“Bác sĩ của con nói sức khỏe con đã tốt hơn nhiều, không cần sống ở núi nữa. Vậy thì cứ yên tâm ở lại nhà đi.” Ông cụ Trì cười nói.
Trì Kiều ngoan ngoãn gật đầu: “Ông dạo này sức khỏe thế nào ạ? Bác sĩ Trần có nhờ con mang ít trà về cho ông, giúp điều hòa cơ thể, cải thiện mấy bệnh mãn tính. Con để trên xe của bố, lát nữa lúc về con lấy xuống cho ông.”
“Trà để điều dưỡng sức khỏe?” Trì Yên như nghe được chuyện nực cười, cười khẩy rồi khinh thường nhìn Trì Kiều: “Thân thể ông nội mà dùng mấy loại trà linh tinh thì có ích gì? Kiều Kiều à, em đừng có mang mấy thứ linh tinh cho ông nội uống đó!”