Chương 17: Nói trở mặt là trở mặt

“Đúng thế, Kiều Kiều, sức khỏe của ông nội cháu cũng chỉ mới tốt lên trong hai năm gần đây thôi. May mà có chị Yên Yên của cháu thường xuyên nghĩ cách dùng thuốc Đông y để điều dưỡng cho ông nội, cháu tuyệt đối không được làm bừa.” Chu Lị Mẫn vội vàng lên tiếng, không bỏ lỡ cơ hội đạp Trì Kiều một cái.

Trì Minh Vĩ nhìn Trì Yên và Chu Lị Mẫn kẻ tung người hứng, sắc mặt có chút khó coi.

Theo ông, Kiều Kiều cũng chỉ là có lòng tốt.

Dù gói trà đó không có tác dụng, uống vào cũng không thể gây hại gì cho cơ thể, đúng không?

Bình thường, ông cụ Trì đối với Chu Lị Mẫn và Trì Yên luôn khá hòa nhã, là một ông cụ hiền từ.

Nhưng lúc này, sắc mặt ông cụ lại âm trầm.

“Chẳng lẽ một gói trà có thể độc chết tôi sao?” Giọng điệu của ông cụ Trì rõ ràng mang theo lửa giận.

Chu Lị Mẫn và Trì Yên lập tức im bặt, cả hai đều ngơ ngác nhìn ông cụ.

Ông cụ Trì nổi tiếng là tốt tính, sao lần này lại trở mặt nhanh như vậy?

“Cháu không có ý đó, ông nội, cháu cũng chỉ muốn tốt cho ông. Có vài loại trà gói đúng là không tốt cho sức khỏe, huống chi Kiều Kiều vừa từ vùng núi về, em ấy lại không hiểu y thuật…” Trì Yên cố gắng giữ nụ cười đúng mực, kiên nhẫn giải thích với ông cụ Trì.

Nhưng ánh mắt ông cụ nhìn cô ta lại còn kỳ lạ hơn vừa nãy, giống như đang nhìn một kẻ ngốc.

Trì Minh Vĩ ho khan một tiếng: “Gói trà là do ông nội nuôi của Kiều Kiều đưa, vậy thì không có vấn đề gì.”

Y thuật của ông nội nuôi Kiều Kiều là điều không cần phải nghi ngờ, chỉ là ông ấy khá kín tiếng, không thích người ngoài nhắc đến mình để tránh bị làm phiền.

Vì thế, ông chỉ có thể nói đến mức này.

Trì Yên không ngờ Trì Minh Vĩ lại bênh vực Trì Kiều, kinh ngạc nhìn ông: “Bố!”

“Thôi đi, tôi biết các cháu đều muốn tốt cho tôi! Kiều Kiều cũng vì muốn tốt cho tôi, các cháu đừng nói nhiều nữa.” Ông cụ Trì không muốn tiếp tục dây dưa về chuyện này: “Các cháu ra tiếp khách đi, Kiều Kiều ở lại đây với ông.”

“Ông nội, sao không thấy bà nội đâu?” Trì Trạch nhìn quanh một lượt, không thấy bóng dáng bà nội đâu.

“Bà nội cháu không khỏe, đang nghỉ trên lầu.” Ông cụ Trì nói.

“Mẹ bị sao vậy? Đã mời bác sĩ khám chưa?” Trì Minh Vĩ lập tức căng thẳng.

Trì Kiều nhíu mày, có vẻ như cô đã trở về sớm nhưng một số chuyện vẫn diễn ra gần giống với quỹ đạo ban đầu.

Thực ra, sức khỏe của bà nội cô rất tốt, quanh năm suốt tháng hiếm khi bị cảm.

Dù bà nội có thật sự không khỏe, với một người coi trọng quy củ như bà nội thì cũng sẽ không chọn vắng mặt trong một buổi tiệc như tối nay.

Vậy lý do bà nội không xuất hiện bây giờ rất có thể liên quan đến cô.

Kiếp trước, bà nội cực kỳ không thích cô, có thể nói là ghét đến mức không muốn nhìn thấy cô.

Không khỏe có thể không phải thật, nhưng trốn trong phòng để không phải gặp cô, chắc chắn là thật.

“Chỉ là cảm vặt thôi, đã uống thuốc rồi. Không có gì đáng ngại.” Ông cụ Trì nói một cách thờ ơ.

“Chị, chúng ta đi thăm bà nội đi.” Trì Trạch kéo tay Trì Yên muốn rời đi.

“Ông nội, cháu và Tiểu Trạch đi thăm bà nội đây.” Trì Yên cũng không muốn tiếp tục đối mặt với Trì Kiều, liền để Trì Trạch kéo mình đi.

“Bố, con và Mẫn Mẫn sẽ ra chào hỏi khách trước, sau đó sẽ đi thăm mẹ.” Trì Minh Vĩ cười nói với ông cụ Trì.

Ông cụ Trì phẩy tay: “Đi đi.”