Chương 41: Có ma!

Anh há miệng gọi em gái anh, nhưng mà không biết vì sao vậy mà không thể phát ra âm thanh.

Tống Từ An biết là tiểu quỷ sau lưng mình giở trò, chỉ có thể dùng ánh mắt biểu đạt cảm xúc hiện giờ của mình.

Cũng may tốc độ đi đường của Ngu Phán Phán không chậm, chỉ một lát đã đi tới trước mặt anh.

Vẻ mặt bé trai cảnh giác tránh phía sau Tống Từ An nhìn cô.

Đúng lúc này, Tống Từ An phát hiện mình có thể nói chuyện: “Em gái, có ma! Mau cứu anh!”

Ngu Phán Phán gật đầu sau đó kéo anh lại, lập tức kéo được, bé trai thấy thế sợ hãi bay về phía mẹ mình.

Người vây xem vẫn luôn nhìn kẻ điên này, vừa rồi không biết làm sao vẫn luôn đứng yên tại chỗ không nhúc nhích, đôi mắt còn trợn to như là sắp phát bệnh, bọn họ căn bản không có một người dám tới gần.

Không lâu sau lại thấy một cô gái đầu trọc đi qua, kéo thẳng người đàn ông kia tới bên cạnh mình, kết quả người đàn ông kia đột nhiên mở miệng, anh nói gì cơ?

Có ma sao?

Đúng là bị bệnh không nhẹ, ban ngày ban mặt lấy đâu ra ma chứ?

Mọi người đều không nhịn được lắc đầu, nhìn hai người giả thần giả quỷ với vẻ không xem trọng.

Ngu Phán Phán kéo Tống Từ An đi tới khu trò chơi, ánh mắt Ngu Phán Phán vẫn luôn nhìn về phía tiểu nam quỷ vừa rồi.

“Cậu bé, lại đây.”

Bé trai nhìn thấy cô thì sợ muốn chết, đâu dám đi qua?

Hiện giờ cả người cậu bé tránh phía sau mẹ mình.

Mới đầu Chu Hiểu Vũ còn chưa phát hiện ra chuyện gì, nghe thấy những lời này cũng xoay người lại, phát hiện có cô gái đang nói chuyện với cô ấy, cô ấy nhìn quanh đây một lát, nơi này chỉ có con trai cô ấy là đứa bé.

Ánh mắt cô ấy cảnh giác nhìn cô, đôi tay ôm chặt lấy con trai mình, giống như cô là người lái buôn nào đó.

“Cậu nhóc, lại đây.” Ngu Phán Phán lại mở miệng nói, trong giọng nói kèm theo lực mê hoặc nào đấy.

Chu Hiểu Vũ không nghĩ tới bây giờ đám buôn người lại kiêu ngạo như vậy, còn dám trộm đứa bé trước mặt phụ huynh của người ta, đúng là vô pháp vô thiên.

“Cô gái nhỏ này cô gọi ai đấy? Chúng tôi lại không quen biết cô, cô gọi con trai tôi làm gì?” Chu Hiểu Vũ hét to với cô.

!!!

Tống Từ An vừa thấy thế thì biết hiểu lầm, em gái anh muốn gọi cũng không phải là đứa bé kia, mà là tiểu nam quỷ kia, nhưng mà chuyện này không thể nói cho những người khác biết.

Anh có chút sốt ruột, muốn giải thích nhưng không biết nên mở miệng thế nào, chẳng lẽ nói bọn họ muốn gọi không phải con trai cô ấy, mà là tiểu nam quỷ tránh phía sau cô ấy ư?

“Hiểu lầm, hiểu lầm, em gái tôi không phải đang gọi con trai cô.” Tống Từ An chuyện khác không thể nói, đành phải giải thích như vậy.

“Không phải con trai tôi, chẳng lẽ là ma sao? Nơi này chỉ có mình con trai tôi là đứa bé.” Ai ngờ Chu Hiểu Vũ căn bản không thuận theo, gần đây chỉ có một đứa bé là con trai cô ấy đang chơi, anh muốn bịa chuyện cũng không thể nói linh tinh như vậy được.

Tống Từ An sờ mũi mình, còn không phải là ma sao?

“Là con trai cô, nhưng mà không phải ở trong lòng cô, ở phía sau cô.” Ngu Phán Phán lại nói.

!!!