"Ngày nào ông cũng gửi tiền lại, chỉ mong mày hiểu ra. Kết quả thì sao? Mày lại còn đi nhờ đại sư bắt ông!"
Ninh Kha: …
Khán giả trong phòng livestream: …
[Một lúc không biết nên cười bạn nam hay thương ông lão nữa]
Ngôn Khuynh cũng hơi cạn lời, đôi mày thanh khẽ nhíu lại.
"Chỉ vì muốn một cái cần câu mà tự tiện lên dương gian?"
Ông nội Ninh bị hỏi đến thẳng lưng cũng hơi gập xuống. Nếu không phải đang ở trạng thái hồn ma, chắc ông đã đỏ mặt.
"Đại sư, cô không biết đâu. Ở dưới đó buồn chán lắm. Xếp hàng đầu thai thì chưa tới lượt, mỗi ngày nhìn người khác bày thú vui riêng, còn tôi thì không có cần câu, chịu không nổi."
Ngôn Khuynh mặt lạnh như băng, ánh mắt nghiêm khắc nhìn thẳng vào màn hình.
"Nếu ma quỷ nào cũng vì sở thích cá nhân mà tự ý lên dương gian, thì địa phủ sẽ trống rỗng còn nhân gian thì đầy rẫy hồn ma."
"Vâng vâng, đại sư dạy chí phải. Lần này là tôi suy nghĩ nông cạn."
[Chủ kênh nghiêm quá luôn đó? Nhưng nói đúng thật, chứ ma mà tự do lên xuống thì loạn hết]
[Chuẩn rồi, ông cụ này chỉ vì buồn thôi mà…]
[Bạn bên trên ngồi im đi, cẩn thận nhìn xuống gầm giường đó!]
Lời của Ngôn Khuynh chẳng sai chút nào. Ninh Kha cũng biết ông mình làm vậy là sai, vội vàng lên tiếng.
"Đại sư, lời lúc nãy cháu nói mong cô đừng để bụng. Cháu không bắt ma nữa đâu."
"Nhờ cô đưa ông cháu về lại địa phủ được không ạ?"
Ông nội Ninh khoanh tay sau lưng, vì không có được cần câu nên dáng vẻ cũng trở nên cụp xuống.
Lông mày của Ngôn Khuynh vẫn chưa giãn ra. Một người bình thường như ông cụ này mà cũng có thể tùy tiện lên được, chẳng lẽ địa phủ đã có chuyện?
"Ngay cả ông cũng có thể lên dương gian, là địa phủ xảy ra chuyện rồi?"
Ông nội Ninh: Sao lại có kiểu nói chuyện xem thường người ta thế chứ?
"Đại sư, tôi cũng không rõ lắm. Ngày tôi rời khỏi, nghe nói có một nhân vật lớn vượt ranh giới lên dương gian, mọi người đều kéo nhau đi tìm ông ta."
Lớn chuyện vậy sao?
Sắc mặt Ngôn Khuynh không lộ ra cảm xúc gì, thậm chí vì đói mà môi cũng chẳng buồn động đậy.
"Tôi cho ông hai phút để nói hết mọi chuyện. Nói xong thì đưa ông về."
[Chị gái tốt bụng thật, còn cho họ thời gian ôn lại chuyện cũ.]
[Đây đâu phải ôn chuyện cũ, đây là dặn cháu trai mua cần câu cá mà? Ha ha ha.]
Chỉ thấy ông nội Ninh đứng trước mặt Ninh Kha, bẻ đầu ngón tay.
"Mấy cái cần câu mạ vàng trong nhà nếu cháu không đốt được thì thôi, còn mấy cái cần câu bằng gỗ thì đốt hết xuống cho ông nhé..."