Chương 27

Ngay khi động tác tay của Ngôn Khuynh kết thúc, khung hình trong livestream bất ngờ được nâng lên cao, khán giả có cảm giác như đang được kéo lên cùng.

Từ Uyển nhìn thấy chiếc điện thoại đang lơ lửng giữa không trung, môi khẽ mở ra vì kinh ngạc.

19 giờ đúng.

"Đến giờ rồi, hành động đi."

Vừa dứt lời của Ngôn Khuynh, nhóm cảnh sát bên cạnh Từ Uyển lập tức lao ra như đạn pháo.

[Cố lên, mong là một vụ hiểu lầm thôi]

[Mau mau mau, cầu xin đừng để chị gái kia bị thương]

Chiếc điện thoại lơ lửng trên không, theo chân đám cảnh sát xông thẳng vào biệt thự.

Cánh cửa lớn vốn bị khóa trái, nhưng ngay khi cảnh sát vừa đến trước cửa, nó lại tự động mở ra.

[Ngay cả cửa cũng biết phối hợp sao?]

[Haha, nội gián đây rồi! Ai vậy? Là cái cửa! Trời ơi haha]

Sau khi đột nhập tầng một, trong tình trạng không ai bật đèn, mọi thứ vẫn hiện rõ rành rành. Đội cảnh sát không dám chần chừ, lập tức tiến lên cầu thang.

"Đừng mà, buông tôi ra! A! Cứu với!"

"Ha ha ha, cô có kêu đến rách cổ họng cũng chẳng ai đến cứu đâu."

"Lý Tuấn! Anh làm vậy không thấy có lỗi với vợ anh sao!?"

Lý Tuấn – kẻ đang xé váy Vương Uyển – nghe thấy cô hét lên liền ngẩng đầu, trong mắt tràn đầy du͙© vọиɠ đỏ rực.

"Giờ phút này rồi, còn nhắc đến con cá mặn đó làm gì? Cô ta sao gợi cảm bằng em?"

Hắn nhếch môi cười da^ʍ tà, tay siết lấy chân cô như đang vuốt ve một tác phẩm nghệ thuật. "Nhìn xem, đôi chân này? Cô ta có trắng bằng em đâu?"

"Chậc chậc, cái eo này... thật là thon thả."

Lần này có tổng cộng bảy người, đang khống chế Vương Uyển trên giường. Chỉ có miệng cô là chưa bị bịt lại.

Bịt rồi thì còn gì vui? Phải nghe thấy tiếng van xin cầu cứu mới kí©h thí©ɧ thú tính trong người họ.

"Lý Tuấn, mẻ hàng lần này ngon thật đấy, từ đầu năm đến giờ chưa gặp được món nào như thế này đâu." Một tên trong số đó cười khả ố lên tiếng.

"Hu hu hu... buông tôi ra... tôi xin các người..."

Cả bảy tên đã bị du͙© vọиɠ che mờ lý trí, không ai nhận ra rằng người phụ nữ trên giường chỉ đang gào khan mà hoàn toàn không có một giọt nước mắt nào.

"Tôi nói rồi nhé, giờ có thể bắt đầu được chưa? Tôi đi trước."

Cả đám bắt đầu cởϊ qυầи áo, trần như nhộng. Vương Uyển vùng vẫy dữ dội.

Bất ngờ, cánh tay cô bị một tên đang đè lên kéo giật...

Rắc!

Một bàn tay bị xé rời khỏi cơ thể, khiến tên kia sợ đến mức mất sạch khí thế.